30/10/2021
WN chapter 3 của "Đã quá trễ để nói cậu tin tôi rồi" đã lên kệ! Quá buồn vì hiện tại mình không thể dịch manga bộ đó được nữa, mong rằng sẽ có phép màu nào đó..?:((
• Ảnh bìa được cung cấp bởi VIE MANGA.
-------------------------------------------
•Đọc các chapter khác•
• Chapter 2: https://www.facebook.com/Noridomomiz/posts/108516404959596
•Chapter 1: https://www.facebook.com/Noridomomiz/posts/107842438360326
-------------------------------------------
CHƯƠNG 3: CẠM BẪY
Sau khi đóng của phòng lại, tôi cảm thấy hơi hối hận một chút.
—Tôi không thể làm lơ cô ấy được
Lẽ ra tôi nên trả lời, nhưng tôi đã lỡ nói mấy thứ không cần thiết rồi.
Chả có ích gì khi hối hận cả.
“Này,tránh đường– ”
Shinozuka đang đứng trước mặt tôi. Cô ấy nhìn chằm chằm tôi như kiểu trước mặt là một cái tường đang chặn đường đi vậy.
Nhưng tôi có thể nhìn thấy rằng, cô ấy không có nhìn tôi, cô ấy chỉ muốn nói tôi tránh ra thôi. Tôi nói:
“Thứ lỗi cho tớ…”
Tôi bước qua một bên và đi ngang qua Shinozuka-san để vào lớp.
Chắc hẳn là cô ấy đang quên một thứ gì đó.
Tôi đi đến phòng hội thảo trước khi Saito-san ra khỏi phòng học.
Trong giờ ăn trưa, tôi ăn trưa tại chỗ ngồi của mình và đọc một cuốn sách.
Chả có ích gì khi lo cho Saito-san cả, tôi nên quên việc đó đi.
Có vài bạn học sinh bắt chuyện với tôi khi tôi đang đọc sách.
Tôi không thích sự ồn ào của lớp chút nào, tôi chỉ muốn lên sân thượng hay nơi nào đó vắng vẻ để ăn thôi, nhưng điều đó là không thể nên tôi đành phải chịu thôi.
Mặc dù vậy, số học sinh trong lớp khá là ít vì họ đã đi qua lớp khác chơi hay ra ngoài sân trường làm việc của họ.
Như thường lệ, khu vực của giữa tôi và Shinozuka-chan vẫn im ắng, chuyện này cứ như cơm bữa vậy.
Saito-san trông có vẻ rất buồn, nên đám bạn của cô ấy đã đến và an ủi cô ấy.
Ngạc nhiên thay, cô ấy không nhắc gì đến tôi cả.
Tuy nhiên, Tôi có thể cảm thấy được ám khí từ ánh mắt của đám con trai đang nhìn vào tôi.
Nhưng đó là những ánh mắt mà tôi biết. Sự hoài nghi, ghen tị,…
— Nhưng cứ kệ và ngủ để quên nó đi thôi.
Tôi đang chuẩn bị đóng sách lại và ngủ thì một cô gái trong lớp mà tôi không rõ tiếp cận tôi.
“Này, này, Shin-kun! Tớ có thể ăn trưa cùng cậu không? Ô, cậu đã ăn xong rồi à? Vậy thì chúng ta nói chuyện nha!”
Lại mấy cái cạm bẫy này nữa. Như kiểu gieo hy vọng cho đã vô xong dập tắt nó vậy.
Việc này mình đã trải qua khi học cấp 2 rồi.
-------------------------------------------
(Hồi tưởng hồi cấp 2)
Hôm đó là một ngày lạnh giá của mùa đông.
Có một cô gái đã đến bắt chuyện với tôi khi tôi đang ở một mình…. Tôi cũng không nhớ rõ tên cô ấy cho lắm, hình như là Nanako. Bởi vì sự cố giữa tôi và Saito-san, tôi đã bị mọi người ghét và xa lánh. Nên tôi đã ngừng nghĩ ngợi về cô ấy.
Cái cô bạn Nanako này luôn luôn bắt chuyện với tôi lúc chuyển tiết.
Các học sinh khác đã ngăn cô ấy lại. —Coi chừng hắn ta lại tấn công, xâm hại, ngoại tình và sử dụng bạo lực với cậu đấy! ( cay hộ ông main )
Nhưng Nanako, người mà tôi không nhớ rõ tên, đã cười và gạt bỏ mọi thứ ra và bắt chuyện với tôi.
Trước khi tôi biết điều đó, tôi đã định kể cho cô gái trong sáng và tốt bụng này về hoàn cảnh của mình.
Không hẳn là tôi sẽ..thích…cô ấy hay gì. Cũng không hẳn là không thích cô ấy. Chắc do tôi hay ở một mình quá nên bị cô đơn và thiếu tình cảm.
Vào một ngày, cô ấy đã rủ tôi đi hát karaoke.
Tôi đã do dự, hai đứa con trai và hai đứa con gái ở trong một căn phòng kín? Mọi người sẽ lại đồn bậy thôi.
Cô ấy nói cô ấy sẽ rủ thêm một người bạn đi cùng.
Tôi đã nghĩ rằng mình đã có thể sống như một người bình thường.
Đúng đấy, tôi đã quá ngây thơ. Lẽ ra tôi không nên dễ dãi như thế.
“Mày là người hay lảng vảng cùng Nanako à? Trông mày có vẻ u ám thật đấy! Tởm lợn!
“Hả Nanako sao? Mày nghĩ cô ấy sẽ đến à?”
“Không sao đâu, cứ theo bọn tao đi, mày sẽ hòa nhập được sớm thôi!”
À ra vậy, tôi đã bị phản bội quá nhiều rồi.
Tôi đã đi đến nơi hát karaoke và chỉ tìm thấy một đám con trai đầu trâu mặt ngựa hay tán gái. Tôi đã tò mò rằng bọn chúng có phải là học sinh của trường khác không?
Một đứa trong đám đó đã mở chế độ loa ngoài.
“Ô, cậu có nghe không Shin-kun? Tớ không thể đến được….nhưng nếu cậu muốn, cậu có thể đi chơi cùng họ! Họ rất là tốt đấy!”
Giọng cô ấy nghe thật quen thuộc.
Hiểu rồi, chơi cùng họ sao…?
Tiếng cười của bọn chúng vang khắp phòng karaoke.
Tôi ghét bản thân vì cứ liên tục mắc sai lầm.
Tôi chả thể nhớ được mình đã trốn thoát kiểu gì. Tôi đã có cảm giác rằng mình lại gây thêm rắc rối cho gia đình rồi. Tôi nghĩ em gái kế sẽ lại trêu chọc tôi thôi.
Nước mắt không hề tuôn ra từ mắt tôi. Thay vì đó, tôi lại nhớ được rằng vết thương cũ do cứu Saito-san đã đau lên dữ dội.
-------------------------------------------
(Quay lại hiện tại)
“Này, này, Shin-kun? Trông cậu có vẻ hốc hác đấy, mọi thứ ổn chứ?” (note: lời này được nói bởi cô gái không rõ tên trong lớp)
Tôi ổn, tôi không sao cả, tôi đã không còn như xưa nữa.
Với một nụ cười giả tạo trên mặt tôi, tôi nói với cô ấy:
“Cảm ơn vì đã quan tâm đến tớ. Nhưng tớ đang đọc sác—”
Cô ấy liền chặn họng tôi:
“Ừa, nhưng cậu vừa định đóng nó lại mà, phải không? Thôi nào, ta nói chuyện đi!”
Tôi không cảm thấy gì khác ngoài thiện ý của cô ấy, đừng có dễ dãi, tôi sẽ lại hối hận mất.
Tuy nhiên, cô ấy là một cô gái khá mạnh mẽ. Tôi thậm chí còn không biết tên cô ấy.
Tôi nhìn vào người ngồi bên cạnh tôi, Shinozuka-san.
—Liệu tôi sẽ bị ghét vì không gây ra bất cứ vấn đề gì hết không?
Shinozuka-san trông khá khó chịu với mấy nếp nhăn trên mặt cô ấy.
Trông cô ấy đáng sợ quá, nhưng tôi nghĩ đó chỉ là con người của cô ấy thôi.
Trong đầu tôi xuất hiện khá nhiều suy nghĩ.
“Shinozuka-san, Tớ đã đọc xong cuốn này rồi, cậu có thể cho tớ mượn cuốn của cậu không?”
“Hể..? S-Shinozuka-san..?” (cô gái không rõ tên)
Tôi chả biết sao mình lại nói thế nữa. Nhưng tôi nghĩ cô ấy cũng muốn được yên tĩnh như tôi.
“Chậc…Cầm đi”
Shinozuka-san đã đưa tôi cuốn sách với biểu cảm vô cùng khó chịu trên mặt cô ấy.
“Tôi có thể cảm nhận được cô ấy như muốn nói “Đừng kéo tôi vào việc này”.
Cô ấy không ném cuốn sách mà mà đưa nó cho tôi một cách cẩn thận.
“Cảm ơn cậu…”
Chúng tôi bắt đầu đọc sách trong im lặng.
Không một ai muốn dính dáng đến Shinozuka-san cả. Cô ấy bị mọi người ghét bỏ, có rất nhiều lời đồn xấu về cô ấy.
Tôi chẳng biết điều đó có phải là sự thật hay không, nhưng mọi người đều chỉ trích cô ấy dựa vào mấy lời đồn đó mà không biết rằng sự thật ra sao.
Tôi muốn mấy người như thế tránh xa mình.
Một cô gái trong lớp tôi, người mà tôi thậm chí còn không biết tên, đã nhìn qua Shinozuka-san và tôi liên tục sau đó quay lại với đám bạn của cô ấy.
Giờ nghĩ lại thì, đáng lẽ ra tôi nên cứ mặc kệ và đi ngang qua cô ấy.
Tôi không biết mình đã làm gì nữa.
Sau khi cô ấy rời đi, tôi vẫn chưa biết tên của cô ấy, Shinozuka-san và tôi trả lại sách cho nhau trong im lăng.
-------------------------------------------
“Miyu đang trong tâm trạng khá tốt và tớ muốn đi hát karaoke~!”
“Đúng rồi đấy, Miyu! Tớ sẽ mua nước cho cậu!”
“Nếu cậu cần gì thì cứ nói cho bọn tớ, nha? Chúng ta là bạn mà, chúng tớ sẽ bảo vệ cậu!”
“Ừa, đúng rồi mọi người! Đi quẩy karaoke thôi!”
Mấy nhóm ở phía sau luôn luôn thông gian với nhau, họ dường như đang chiến đấu để dành lấy ng*i vàng vô hình vậy (câu này mình không hiểu lắm nên dịch tàm tạm)
—Nay tôi sẽ về sớm. Tôi không nên dính dáng tới ai hết với lại tôi phải về cập nhập thêm cho tiểu thuyết của mình. Tôi sẽ viết thông báo rằng tôi sẽ cập nhập thêm chương mới tới nay.
Tôi nghe một giọng nói quen thuộc.
Tôi cố gắng làm lơ nó.
“O-Onii-chan! Về nhà cùng em đi! N-nhìn này, em có cả đống đồ mà mẹ bảo phải mua và em muốn anh hộ em sách chúng!”
Tôi không thể làm ngơ được, dù gì thì em ấy cũng là thành viên trong gia đình. Nếu không giúp thì tôi sẽ lại gặp rắc rối mất.
Em gái kế của tôi, Haruka, tiến vào lớp tôi.
Đây là lần đầu tiên mà em ấy làm vậy.
Nhưng đây là vấn đề của gia đình mà, chả còn lựa chọn nào khác ngoài…chấp nhận.
“Được rồi, đưa anh dánh sách đồ cần mua đây. Anh sẽ đi mua chúng, em cứ về trước đi, Haruka-san.”
“H-Hể….ừm…u…D-danh sách nó đang nằm ở trong đầu em vì em lỡ làm mất tờ giấy rồi…Nên anh đi cùng em nha!”
Tôi không nên hỏi gì thêm, chỉ tổ phí thời gian. Được rồi đi thôi.
“….Đã rõ.”
Tôi đứng khỏi chỗ ngồi của mình.
Nhìn ánh mắt của đám con trai trông có vẻ cay cú. Chắc hẳn chúng đang ghen tị vì mình đang đi cùng cô em gái xinh đẹp này.
Thật là rắc rối…
Từ khi nào mà chuyện này lại bắt đầu? Từ khi mà tôi cao hơn trong giai đoạn phát triển, tôi đã cố trở nên sạch sẽ và nghiêm túc hơn về cuộc sống học đường để không gây thêm rắc rối cho gia đình. Viết tiểu thuyết là sở thích duy nhất của tôi, đó là điều tôi làm khi rảnh rỗi.
Từ đó, tôi đã dính phải nhiều cuộc tỏ tình và cạm bẫy. Và đến bây giờ vẫn thế.
Đám con trai luôn nhìn tôi với ánh mắt khó ưa, cứ như đâm vào tôi vậy.
Tôi chỉ đáp lại họ bằng một nụ cười giả tạo, điều đó khiến cho cái nhìn áp lực của họ dìu nhẹ đi.
Đúng vậy, tốt nhất vẫn là bỏ qua mọi thứ.
Chúng tôi rời khỏi trường.
Tôi đi cách em tôi vài bước ở phía sau.
(Makoto tưởng tượng)
“Nếu em đi cùng một tên xấu xa thì mọi người sẽ nghĩ em là một con hư hỏng mất. Tránh xa em ra!”
“Lũ quấy rối tởm lắm, tránh xa hắn ra!”
“Tôi Haruka, chắc hẳn cậu ấy không thể chịu được cảnh chung một nhà cùng hắn.”
Tôi phải giữ một khoảnh cách nhất định với em ấy không mẹ sẽ lại nổi cáu mất.
Em ấy cũng sẽ nổi cáu như mẹ mất.
“N-này…, chúng ta có thể đi bộ sát nhau không? Sao anh lại ở xa quá vậy?”
Tôi biết được rằng đây là khoảnh cách thích hợp nhất.
Khi em tôi dừng lại, tôi cũng dừng.
Nếu em ấy muốn tiến lại gần tôi, tôi sẽ lùi về sau.
“Anh kì thật đấy…”
“Anh xin lỗi, nếu anh không làm thế, mẹ sẽ không vui đâu.”
Khi tôi nhắc đến mẹ kế, em gái kế tôi, Haruka, nhìn tôi với một khuôn mặt buồn và tiếp tục bước đi. Em ấy trông cứ như mẹ kế vậy.
“Này, này! Để em phụ anh nha? Chúng khá nặng nhỉ?”
Tôi liền bỏ thực phẩm vô giỏ mua đồ chạy khắp nơi trong siêu thị để không phải dính dáng tới em ấy. Việc mua đồ đã hoàn thành một cách nhanh chóng.
Em gái kế tôi đã chết lặng, nhưng việc mua đồ kiểu này cũng như cơm bữa thôi.
“Không sao đâu Haruka, nếu anh bắt em phụ anh bưng thì mẹ sẽ lại nổi cáu mất.”
“À, ư-ừm…., vậy ta đi thôi.”
Em gái kế và tôi rời khỏi siêu thị, một lần nữa, chúng tôi lại giữ khoảnh cách với nhau.
Khoảng cách này cũng khiến cho tôi bình tĩnh hơn.
“Wow, con nhỏ với mấy lời đồn xấu đang đi bộ kìa….trông rén vãi..”
Shinozuka-san, người đang mặc đồng phục của trường đang đeo túi mua hàng ở một bên tay, đang tiến tới phía tôi.
Trông cô ấy vui vẻ một cách bất thường với cái điện thoại trong tay cô ấy.
“Nhìn sợ thật đấy….Hể…? Đó dồng phục trường ta mà nhỉ?”
Shinozuka-san và tôi đã chạm mắt nhau. Một ánh nhìn chằm chằm…lông mày tôi bỗng dưng nhăn lên, như thể tôi đang bị cận vậy.
Tôi đã cố gắng để cười một cách giả tạo như tôi hay làm, nhưng tôi lại không thể.
Tôi không thể.
Tôi chả biết tại sao nữa.
Tôi phải giữ một khuôn mặt nghiêm chỉnh. Mà chẳng phải tôi muốn che giấu nó sao?
—Chúng tôi bước ngang qua nhau.
Không chào hỏi, không gì hết. Chúng tôi chỉ trao ánh mắt cho nhau thôi.
Như vậy là cân bằng rồi.
“Này, này Onii-chan, cô ta cũng trong trường ta phải không? Đó là con nhỏ sa đọa mà mọi người hay nhắc đến ở trường đấy! Ánh mắt cô ấy đáng sợ thiệt! Ý em là, bọn lêu lổng…thật nhàm chán.”
“—…….”
“Hể? Anh vừa nói gì hả? Em không nghe rõ.”
Những lời nói của em ấy cứ vang vảng bên tai tôi.
Chúng tôi đi ngang qua công viên.
“Này, Onii-chan! Khu công viên này hoài niệm ghê! Chúng ta đã có một khoảnh thời gian vui vẻ ở đây nè!”
“….Về thôi.”
“Thôi nào! Lại chơi với em như ta đã từng đi!”
Em gái kế tôi bước vô công viên.
Tôi thở dài và đi theo em ấy.
“Woaaa, hoài niệm thật đấy, Onii-chan và em từng xây lâu đài cát ở đây nè!”
“Ừ, ta đã từng.”
—Tôi nhớ việc xây dựng lâu đài cát, nhưng kỉ niệm thì không.
Bịch đồ ấn mạnh vào tay tôi và làm đau tôi. Tôi chỉ muốn về nhà càng sớm càng tốt thôi. Người đọc đang đợi tôi, tôi muốn về để cập nhập thêm cho tiểu thuyết của mình.
Em gái tôi bỗng dưng im lăng.
“Này, Onii-chan,…. Tại sao..Haruka và Onii-chan không còn thân như trước nữa vậy..?
“……..umm…”
Tôi không thể nào không hét lên được. Tôi nghĩ mình có thể đã sốc tinh thần rồi.
“Anh biết đó, Anh luôn luôn đi chơi cùng chị Shizuka-chan mà không thèm chơi với em chút nào…. Điều đó làm em muốn bắt nạt anh khi còn bé lắm..”
Tôi hiểu, luôn có sự bất hòa giữa cái tốt và cái xấu.
Em đã nói tin vào những lời đồn đó và nói dối cho ba mẹ.
Em ấy không nghĩ rằng những hành động đó đã làm tổn thương tôi.
Em ấy ngồi lên xích đu vào tiếp tục nói.
“Đó là lỗi của anh vì không thèm quan tâm đến em đấy, anh biết không?” Hehe, nhưng, em đã biết rằng những lời đồn về anh chỉ là dối trá. Không đời nào anh trai ngầu lòi của em lại làm mấy việc như thế cả! Em là người duy nhất tin tưởng anh đó!”
Em ấy nhảy khỏi xích đu.
Chỗ mà em ấy vừa nhảy xuống kêu kít kít..
Tôi cứ đứng nhìn nó.
Tôi đã bình tĩnh lại. Tôi không muốn mắc phải sai lầm nữa.
Một nụ cười giả tạo xuất hiện trên mặt tôi.
Tôi không có quyền gì để nói ra những gì mình muốn nói trước gia đình.
Nhưng bây giờ..
“Thứ lỗi cho anh, em có thể dừng gọi anh là Onii-chan được không? Qúa khứ sẽ không bao giờ thay đổi được…. Về thôi.”
Em ấy trông rất bối rối.
Có vẻ như em ấy đã không hiểu những gì tôi nói.
Có thật sự là em ấy đã quên mất những gì em ấy đã làm và nói trong quá khứ không?
“Hể....? Ý anh là sao? Này, này, Onii-chan? …Shin-kun..? Thôi được rồi, ta về thôi.”
Tôi nghĩ rằng việc đó có thể làm tôi xả mọi thứ ra.
Mọi việc chỉ trở nên rắc rối nếu tôi gây thêm vấn đề cho gia đình thôi.
“Anh xin lỗi, đồ ăn sắp tan hết rồi, anh về trước đây. Hãy về nhà cẩn thận.”
“Hể, O-Onii-chan..?!”
Tôi bắt đầu chạy, bịch đồ ăn ấn mạnh vào tay tôi, nhưng cũng chẳng quan trọng.
Tôi cứ tiếp tục chạy cho đến khi hết hơi.
Quả nhiên nỗi đau về thể xác vẫn đỡ hơn tinh thần.
-------------------------------------------
Tinh thần tôi đang bị rối loạn nên việc viết tiểu thuyết không được hay như tôi mong đợi.
Bỗng dưng tôi nhận được thông báo.
—Có một tin nhắn.
Người gửi: Pomeko
Chủ đề: Chúc mừng!
“Chương mới cập nhập lần này là thứ đã giữ cho tớ vui! Tớ rất mong đợi để đọc thêm! Hehe, vì tớ là một người khá là u ám nên thứ duy nhất có thể giúp tôi cảm thấy tốt hơn đó là những câu chuyện của cô giáo….Chúc cậu may mắn!”
Ngay sau khi thấy tin nhắn đấy, tôi liền tạm dừng việc viết tiểu thuyết lại.
Tôi đã giữ cho tâm trí được ổn định.
Cảm ơn, Pomeko—
Sau đó vào buổi tối hôm đó, tôi đã nghe được tiếng hét và tiếng khóc từ phòng em gái kế tôi.
“AAAAAAAAA, thì ra đó là ý của anh ấy! Tại sao….O-Onii-chan…o…”
Tôi đã có thể đăng kịp chương mới vào ngày hôm đó.
HẾT CHAPTER 3