21/09/2013
Truyện ngắn hay: Em là con đĩ của ai hả anh?
____3N______
Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì
tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá
đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu,
sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.
Người yêu tôi bây giờ là một người đơn giản, cô ấy
không quá hiền và cũng chẳng có cá tính dữ dội mấy, cô ấy không tự design một món quà cho tôi, không
bất ngờ đến trước cửa nhà tôi trao cho tôi một nụ
hôn, không nhét một cái gối to vào bụng và tưởng
tượng rằng chúng tôi sắp có con… không, cô ấy
không làm những điều mà người yêu trước của tôi
làm. Cô ấy chỉ đơn giản gọi cho tôi một cú điện thoại mỗi ngày. Nếu muốn đi chơi với tôi, cô ấy sẽ lên kế
hoạch trong vòng mấy ngày trước. Đến ngày
Valentine cô ấy tặng tôi một miếng chocolate hình trái
tim, trơn bóng không như miếng chocolate mà người
yêu trước của tôi tự làm, có tên tôi và tên cô ấy trên
đó. Có thể có sự khác biệt quá lớn trong cách yêu của
hai người… và cho dù biết rằng… người yêu trước
của tôi yêu tôi một cách dữ dội hơn… thì tôi cũng
không dám sống trong tình yêu ấy, tôi sợ sẽ bị nhấn
chìm… điều tôi cần là một tình yêu đơn giản, có thể
dẫn đến hôn nhân thì càng tốt.Sau khoảng 2 tháng chia tay, tôi vẫn nhớ cô ấy nhiều lắm, tôi không thể
bắt gặp cô ấy trong hình hài người yêu mới nên tôi
thường tự thần ra một mình, người yêu mới của tôi
thấy vậy cũng hỏi thăm nhưng cũng chỉ là hỏi thăm
cho qua chuyện, cô ấy không quan tâm nhiều đến
điều mà tôi đang nghĩ. Bất ngờ một hôm… Tôi nhận được tin nhắn của
người yêu cũ. “Anh thế nào rồi? Anh có được hạnh phúc không?”
Tôi reply ngay sau đó.
“Không hạnh phúc lắm! Nhưng giản đơn là được, anh
cần nó…”
Một lúc lâu tôi không thấy cô ấy reply.
Tay tôi vẫn cầm điện thoại, vẫn chờ một dòng tin nhắn. Một lúc… một lúc lâu nữa… Tôi không chịu
được nữa… tôi phải gọi lại, phải nghe bằng được
giọng của cô ấy… Bất chợt, tôi chưa kịp bấm số thì
điện thoại của tôi reo… Số của cô ấy… tay tôi run
như lần đầu tôi bấm số làm quen với cô ấy.
- Em à, có chuyện gì không? Tôi cố lạnh lùng. - Mình làm người tình anh nhé…
- Vậy là sao?
- Anh không cần phải yêu em… chỉ cần anh đến bên
em những lúc anh cần em… có được không anh?
- Ừ… Tôi biết tôi ừ là vì tôi còn quá yêu cô ấy… và tôi
không có cảm giác tội lỗi mấy với người yêu mới…
đơn giản là vì tình yêu mới không có gì đặc biệt, nổi
trội. Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ và đầy
hoa cúc cắm ở xung quanh các vách tường. - Anh tưởng em thích các quán cà phê có gam màu
trầm cơ mà?
- Ồ… quen em lâu như vậy mà anh cũng không biết
là em dễ thay đổi hơn là một cái lật tay sao?
Tôi cười, cô ấy vẫn hóm hỉnh như vậy, vẫn duyên
dáng như vậy. Chúng tôi về nhà của cô ấy, yêu nhau cũng khá lâu
rồi nhưng thực ra tôi chưa bao giờ lên nhà cô ấy, tôi
chỉ đứng tiễn cô ấy ngoài cổng khu chung cư, cô ấy
bảo cô ấy chỉ sống một mình nên không muốn đàn
ông lên, sợ lắm chuyện phát sinh, tôi bật cười, tôi
đâu đến nỗi dê như thế, mà bây giờ là thời đại gì rồi mà cô ấy còn sợ chuyện đó… Vậy mà bây giờ… cô
ấy chủ động mời tôi lên nhà. Mọi người hàng xóm và bác bảo vệ già có vẻ quí cô
ấy, người mỉm cười, người chào cô ấy, riêng bác
bảo vệ thì nháy mắt với cô ấy một cái. - Con bé này. Thế là cũng chịu dẫn người yêu lên nhà
rồi hả?
Cô ấy cười nụ… Nhà của cô ấy quá rộng đối với người ở một mình…
chúng tôi ngồi uống nước, nói chuyện, bất chợt, cô
ấy cố ý dựa vào ai tôi, tôi ôm lấy vai cô ấy… chúng
tôi ngồi lặng một lúc… rồi cô ấy kéo khuôn mặt tôi lại
thật gần, thật gần… tôi vẫn còn nghe rõ… lúc nụ hôn
buông lơi lần đầu… cô ấy tựa trán cô ấy vào trán tôi thì thầm: “Em nhớ anh… đã từng nhớ không chịu
nổi…” Tôi hôn cô ấy mãnh liệt hơn… Và chuyện đó
đã xảy ra. Đó là lần đầu của hai chúng tôi. Người ta bảo hạnh phúc xuất phát từ tình yêu chân
thực thường không thể đi đôi với thực tế cuộc sống.
Nhưng trong tôi vẫn tham lam, vẫn muốn có cả hai,
tôi cần một người tình như cố ấy,nhưng tôi lại cần
người yêu như người yêu tôi,và tôi chấp nhận sự
thoả hiệp của chính mình. Con đĩ… - Anh có biết định nghĩa của người tình không??? Cô
ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm.
- Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc
về vấn đề này.
- Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn
con đĩ một tẹo. - Con đĩ… em nói nghe kinh quá. Cô ấy không nói gì thêm, chỉ cười. Chúng tôi duy trì quan hệ được hơn một năm. Đó là
khoảng thời gian hạnh phúc… nhưng lý trí của tôi vẫn
đè bẹp hạnh phúc thực tại này. Có lẽ tôi sinh ra đã
vậy. Không có từ mơ mộng mang tên cuộc sống. Tôi
quyết định cưới vợ, không phải cô ấy mà là người
yêu mới của tôi. Khi tôi nói chuyện này với cô ấy, cô ấy không hề biểu
lộ chút ngạc nhiên, thậm chí cô ấy còn lạnh lùng nói
Anh này… anh không tính giá cả cho những lần
chúng ta quan hệ hay sao???
Tôi giật mình, tôi nghĩ cô ấy nói đùa…tôi cười xoà Mặt cô ấy đột nhiên nghiêm lại:
- Em nói nghiêm túc đấy. Không có gì là không có giá
đâu.
Tôi không tin vào đôi tai mình nữa. Hoá ra tôi yêu
nhầm một con đĩ mất rồi. Tôi vẫn cố cười.
- Bao nhiêu hả em? - Tuỳ tâm anh thôi…
- OK! Mai anh sẽ mang đến, hôm nay anh không
mang nhiều tiền. Hôm sau, tôi mang một phong bì tiền gồm 2000$ đến
nhà cô ấy… Trong đó tôi còn để kèm mảnh giấy “Gửi
em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì
bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng
anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói
như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”… Tôi biết tôi quá cay độc khi viết những dòng ấy nhưng tôi
quá tức giận. Cô ấy không liên lạc với tôi nữa. Cuối năm, chỉ còn 3
tháng nữa là cuối năm… tôi chuẩn bị cho lễ cưới.
Tôi và vợ tôi sống lặng lẽ, đời sống tâm hồn hay
chăn gối đều không sâu sắc… Được gần một năm,
tôi phát hiện ra cô ấy ngoại tình, không đau khổ,
giằng xé, chỉ hơi ngạc nhiên… Chúng tôi chia tay nhau trong sự thoả thuận ngầm rằng chưa có con cái
quả là một điều may mắn. Tôi bắt đầu nhớ đến người yêu cũ… Cô ấy thế nào
rồi, có chồng chưa, hay vẫn là một con đĩ bao trọn
gói. Tôi quyết định đến thăm nhà cô ấy. Đứng ngoài cửa
tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, có lẽ cô ấy đã có gia
đình, ít nhất tôi cũng không phải ngại vì sợ phải bắt
gặp cảnh cô ấy đang nằm với một người đàn ông
khác. Tôi gõ cửa. Một người phụ nữ ra mở cửa.
- Anh hỏi ai?
- Cho tôi hỏi Thư có nhà không?
Cô ấy không nói gì, lẳng lặng mời tôi vào uống nước.
Xong đâu đấy cô mới chậm rãi kể chuyện…
- Cách đây gần một năm chính vì đứa bé này, con bé Thư nhà tôi đã đánh đổi chính mạng sống của nó. Tôi đau nhói trong tim. - Thư chết rồi hả chị? Chị không đùa chứ? Tại sao hả
chị?
- Ừ! Hồi đó, bác sĩ khuyên nó là phá cái thai đi, nó bị
bệnh tim, sinh con rất nguy hiểm, nhưng nó nhất
quyết không chịu.
Tôi bàng hoàng… thì ra đây là sự thật. Sự thật đến chói tai và nhói lòng. Tôi ngồi thừ một lúc rồi bất chợt
lên tiếng.
- Vậy bố đứa trẻ đâu?
- Con Thư nó là người đặc biệt, nó luôn làm những
điều không ai đoán trước được, và có lẽ bố đứa trẻ là
điều mà nó cũng muốn giữ kín… Nhưng tôi có một tấm hình nó giữ… hình như là của người đó… và
hình như… đó là cậu. Đúng rồi, bây giờ tôi mới để
ý… hình như đúng là cậu. Chị dẫn tôi vào phòng Thư. Căn phòng vẫn nguyên
cách trang trí. Những kỉ niệm xa xăm ùa về thấm
đẫm nước mắt… Chị mở một hòm nhỏ và cầm ra
một bức ảnh. Đúng rồi, đây là ảnh tôi, tôi nhớ hồi yêu
nhau cô ấy xin tôi một bức ảnh để cài vào ví. Chị đưa
thêm cho tôi một phong bì. - Đây là tiền của Thư đưa tôi, bảo khi nào con nó lớn
thì đưa cho con nó, nó đề phòng nếu nó sinh con mà
không may ra đi, tôi cũng khá ngạc nhiên, nó có dư
tiền trong tài khoản vậy mà nó phải cần 2000$ trong
phong bì này đưa cho con nó là sao? Tôi nghĩ đó là
của bố đứa trẻ. Có lẽ đó là cậu. Tôi nói có đúng không?… À, nó còn giữ một bức thư nhỏ, có lẽ là gửi
cho cậu, tôi không dám dở ra xem. Tôi vội vàng dở bức thư… màu chữ đã hơi hoen đi
một tí. Không phải bức thư dành cho tôi… mà là bức
thư… tôi đã dành cho cô ấy……
“Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa
đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ
cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”… Hình như là… tôi đã nhầm con đĩ với một người
tình… à không… không phải người tình… mà là
người yêu… mà cũng chẳng phải… là vợ tôi… thực
sự là vợ tôi!!