04/05/2026
Dành cho cha mẹ đang sợ người bánhàng “ chèo kéo”
Việc của mình, đôi khi ranh giới giữa một người tư vấn và một người bánhàng nó mong manh lắm.
Thú thật, có những lúc đứng trước cha mẹ, nhìn thấy đứa trẻ đang ở "giai đoạn vàng" nhưng lại đang bị bỏ lỡ quá nhiều cơ hội can thiệp, mình muốn thốt lên ngay: Anh chị ơi, phải làm ngay thôi!. Thấy đứa trẻ cần nhiều, mình muốn giới thiệu 2-3 chương trình can thiệp hay muốn chúng được can thiệp tới 3-4 giờ, thậm chí nhiều hơn nữa hơn mỗi ngày…
Nhưng rồi, mình lại khựng lại. Mình sợ...
Sợ phụ huynh nghĩ mình đang cố "chèo kéo". Sợ người ta cho rằng mình đang tìm mọi cách để báns thêm ca tập, vẽ ra các mảng cần đánh giá. Cái nỗi sợ bị hiểu lầm ấy, đôi lúc khiến mình ngập ngừng.
Nhưng rồi, mình lại tự nhủ bản thân: Không! Mình không chèo kéo, mình không bánhàng mà mình đang giúp cha mẹ giải quyết vấn đề. Mình đang giúp đứa nhỏ có nhiều cơ hội hơn. Bởi mình cũng làm mẹ, mình cũng đang có con nhỏ, mình hiểu cái cảm giác muốn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con. Mình hiểu sự xót xa khi thấy con không được phát triển vẹn tròn như bạn bè đồng trang lứa. Và mình tự hỏi: Nếu đó là con mình, mình sẽ mong đợi điều gì ở một người có chuyên môn?
Khi băn khoăn điều gì đó về phác đồ điều trị, mình luôn hỏi bác sĩ điều trị của mình rằng: nếu là người nhà của bs thì BS sẽ chọn làm gì. Mình muốn nghe lời thật lòng nhất, quyết liệt nhất từ người có chuyên môn. Chắc chắn rồi!
Trong phục hồi chức năng, mỗi ngày trôi qua không chỉ là thời gian, mà là cơ hội của đứa trẻ. Nếu mình im lặng vì sợ bị hiểu lầm, thì người chịu thiệt thòi nhất chính là các con. Nếu mình không kiên trì thuyết phục, có thể cha mẹ sẽ lỡ mất một cơ hội để thấy con mình biết lẫy, biết ngồi, hay biết tự cầm nắm món đồ chơi yêu thích, biết giao tiếp với những người xung quanh.
Vậy nên, xin ba mẹ hãy hiểu cho những lần mình "tha thiết" tư vấn.
Không phải vì mình muốn "chốt đơn", dù đó cũng là một phần công việc của mình. Mà hơn tất cả mình muốn cha mẹ hiểu biết đầy đủ nhất, tối thiểu con cần những gì, tối đa cha mẹ có thể cho con, mình không muốn thấy một đôi chân có thể đi được lại phải dừng bước quá lâu.
Dù vậy, vẫn có đôi khi đã tha thiết tư vấn rồi mình vẫn phải tặc lưỡi: thôi kệ đi cha mẹ mới là người quyết định.
Can thiệp cho trẻ là một cuộc chạy đua đầy kiên trì. Và mình ở đây, không phải để "báns " cho cha mẹ một dịch vụ, mà để đồng hành cùng nhau tới những bước tiến dù là nhỏ nhất cho con. Bởi các con đã thiệt thòi nên ranh giới giữa làm nghề tử tế, làm người tử tế với việc lạm dụng tư vấn để bans cho được nhiều rất mong manh, và mình hiểu rõ điều đó. Mình luôn tâm niệm kiếm tiền để sống chứ không phải sống chỉ để kiếm tiền mà bỏ qua các giá trị sống khác
Vậy nên các khách hàng đã, đang được mình tư vấn, sóc, Hãy cứ tin rằng, mọi lời tư vấn của mình đều xuất phát từ trái tim của một người làm chuyên môn, và hơn hết, của một người cũng đang làm mẹ như các bạn. ❤️
P/s: là người mẹ vui theo từng mốc tiến của con trai nhỏ, mình vui chung khi nhận được những feedback như dưới ảnh của các mẹ, cũng là động lực để mình “tha thiết tư vấn” hơn nữa!