26/11/2023
Mẹ tôi đã từng đẹp. Nếu không phải sinh ra anh em tôi ở độ tuổi xuân thì rồi bươn chải, hẳn giờ mẹ tôi vẫn còn đẹp.
Hồi đó, tôi không nhận ra mẹ đẹp về ngoại hình. Chỉ cần là mẹ thì tự khắc đẹp một cách khó tin - qua lăng kính của trẻ con. Cũng giống như mẹ luôn thấy chúng tôi đẹp quá sức vậy!
Từ nhỏ, mọi người đã luôn bảo tôi là đứa xấu nhất nhà. Chiếc mũi tẹt, mặt tròn, da ngăm và lùn. Chưa kể tôi thừa hưởng thêm làn da của ba - lúc nào cũng đầy mụn. Duy chỉ có thứ duy nhất tôi giống mẹ, là một hàm răng đều nhưng hiếm cười.
Hồi bé, lúc nào tôi cũng quẩn quanh mẹ. Tôi thích cái cảm giác có bất cứ gì ngon trên đời cũng sẽ mang về cho mẹ đầu tiên: hai trăm đồng tôi vừa nhặt được lúc đi bộ đến trường, một viên kẹo bạn cùng lớp cho tôi hay một cái thiệp bạn tặng, tôi hí hoáy xoá tên mình để sửa đại từ thành Mẹ. Và bà giữ mọi thứ như báu vật.
Tôi không hiểu sao người ta lại hay hỏi những câu so sánh như “Mẹ thương ai nhất nhà!” hoặc “Bé yêu ai nhất?”. Nó tiêm nhiễm vào đầu khiến lúc nào tôi cũng đem tình yêu của mẹ ra so đo, lúc nào cũng thấy mẹ yêu anh chị, trừ tôi. Dù mẹ luôn nói mẹ yêu tất cả, chả có đứa nào nhất nhưng tôi chả bao giờ tin.
Những năm tháng đó, tôi nổi tiếng ở trường vì viết văn hay. Nhưng thật ra tôi có cố gắng viết gì đâu. Tôi cứ nhìn thấy mẹ tôi làm gì thì tôi kể thôi. Tôi lại còn chẳng được ai hướng dẫn gì.
Có lần, tôi ước ao mẹ mình quyền thế hơn, cũng có công việc sang xịn, đi công tác, đi làm như mấy bộ phim để tôi có thể viết cái gì đó thật oai. Rồi tôi ngồi bịa ra một bà mẹ nào đó theo trí tưởng tượng và hí hoáy viết. Nhưng viết xong, đọc lại, tôi ngồi khóc một mình. Tôi thấy mình “phản bội” tình yêu của mẹ. Hồi đó, tôi chỉ mới lớp 4.
Lớn dần, tôi mới nhận ra mẹ thật đẹp. Mẹ cao ráo so với thế hệ. Tóc suôn dài và đen óng. Mẹ thích nấu ăn xong xuôi hết rồi mới đi tắm. Mẹ luôn thơm. Và mẹ thích ngồi trước cái ghế đẩu chải tóc buổi chiều tà. Hoàng hôn hắt lên tóc, lên gương mặt, lên đôi vai một sự chờ đợi. Đợi ba tôi làm về.
Giờ, năm tháng qua, mẹ không còn những đường nét như trước. Tóc mẹ bạc trắng đến độ không kịp nhuộm. Mẹ đi đứng khó khăn. Mẹ không thể ào tới ôm lấy tôi về như lúc nhỏ. Mẹ không còn tinh mắt vừa ngồi tách xương cá cho tôi vừa mắng: “Đến con cá cơm mà bé cũng không ăn xương”. Mẹ vẫn luôn yêu chúng tôi một tình yêu vô bờ. Tôi có thể cảm nhận nó trong không khí, trong từng cọng rau, từng bữa cơm, từng bước đi.
Giữa dòng đời, đôi khi tôi hoài nghi tình yêu đôi lứa và luôn hỏi nó có thật sự tồn tại không. Nhưng mỗi lúc đọc sách về mẹ, tôi lúc nào cũng tốn cả hộp khăn giấy. Những lúc nhấn chìm trái tim trong tình yêu của mẹ tôi lại ngu ngơ hỏi “Mẹ yêu bé nhiều không?”.
Mẹ sẽ bảo: “Có hay không. Chứ ai lại hỏi nhiều hay ít! So sánh là đã không yêu rồi!”
23.11.23
Hạ
Ảnh: Unsplash