Màu thời gian tím ngát

Màu thời gian tím ngát Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát... Forever

23/12/2025

🌿
Có những người mà khi ở cạnh, bạn cảm thấy một sự an nhiên dịu dàng tỏa ra từ họ, như ánh nắng buổi sớm len lỏi qua kẽ lá, như bàn tay ai đó nhẹ nhàng đặt lên vai bạn những ngày chênh vênh. Họ không vội vàng, không vấp váp, không gay gắt. Họ lắng nghe nhiều hơn là phán xét, thấu hiểu nhiều hơn là chỉ trích. Nhưng ít ai biết, sự dịu dàng đó không phải bẩm sinh, mà có thể là kết tinh từ vô số tổn thương mà họ đã từng đi qua trong cuộc đời.

Carl Jung từng nói: Chỉ khi đã trải qua bóng tối, con người mới biết trân trọng ánh sáng.
Đau thương hoá ra lại là thầy của trắc ẩn.

Nếu bạn gặp một người vô cùng dịu dàng, xin hãy trân trọng họ. Bởi vì có thể, họ đã đi qua một hành trình rất dài để có thể đứng trước bạn mà vẫn mỉm cười. Họ không dễ dàng có được sự bình thản ấy. Họ đã học cách yêu thương, ngay cả khi bản thân từng bị bỏ rơi. Họ đã học cách bao dung, ngay cả khi bản thân chưa từng nhận được điều đó. Họ đã chọn dịu dàng, dù cuộc đời không hề dịu dàng với họ.
- ST

16/11/2025

CƯỢC MỘT LẦN BÌNH YÊN

Đừng là sóng, xin anh đừng là sóng
Sóng vỗ bờ em sẽ có lúc buốt đau
Đừng là biển, anh cũng đừng là biển
Sẽ có khi biển giông bão thét gào

Hãy cứ là anh bình thường vốn dĩ
Ngồi bên em nghe chầm chậm nhịp đời
Hãy cứ yêu và cứ luôn lý trí
Để phút chia lìa không đổ nát, tả tơi

Canh bạc ái tình em mong lần cược thắng
Nhưng mấy bận rồi tay trắng vẫn trắng tay
Đừng dìu bước em đi qua ngày nắng
Rồi bỏ mặc em lạnh lẽo những đêm dài

Đừng thề thốt, van anh đừng thề thốt
Vết sẹo kia đau như lúc mới vừa
Em tin đấy, lại không hề tin đấy
Vì chẳng có cách nào ngăn nổi một cơn mưa...

CÂU CHUYỆN HỌC TRÒCó bao giờ em nhắc đến tháng Tư?Nơi ký ức một thời hoa phượng đỏTà áo trắng đ...
10/04/2025

CÂU CHUYỆN HỌC TRÒ

Có bao giờ em nhắc đến tháng Tư?
Nơi ký ức một thời hoa phượng đỏ
Tà áo trắng đi về ngang đầu ngõ
Nón bài thơ che hở nửa vầng trăng!

Em bây giờ còn nhớ tháng Tư chăng?
Quyển lưu bút có một trang lạ lắm
Chỉ mình em thích lật ra nhìn ngắm
Nét chữ “con trai”, nét chữ một người.

Có một lần em nhặt cánh phượng rơi
Nhờ anh ghép cho mình con bướm đỏ
Anh gật đầu ghé tai em nói nhỏ
Nhặt giùm anh cánh nữa... để thành đôi.

Chuyện ngày xưa, giờ cũng đã xa rồi
Quyển lưu bút bồi hồi nơi góc tủ
Tà áo trắng quên đường về chốn cũ
Đôi bướm hồng không thể kết tơ duyên!

Tháng Tư về... ký ức vẫn còn nguyên
Nhưng xa lắc nơi bến bờ dĩ vãng
Thuở học trò - câu chuyện tình lãng mạn
Có bao giờ em nhắc lại... không em...?

Phan Hoà
Ảnh NAG TÔ MẠNH

Tôi hờ hững đóng gói một nỗi buồnGửi đi và biến thành kẻ khácĐể anh - gã đàn ông mang trái tim phờ phạcĐứng lại ven đườn...
06/11/2024

Tôi hờ hững đóng gói một nỗi buồn
Gửi đi và biến thành kẻ khác
Để anh - gã đàn ông mang trái tim phờ phạc
Đứng lại ven đường

Nếu như ngày chỉ có mười tám tiếng đồng hồ
Hoặc đêm, hoặc chiều ngắn lại
Loài người đi về vội vã
Người ta yêu nhau vội vã
Hẳn gì ta đã nhớ nhau?

Kỷ niệm vò lại nát nhàu
Hương tóc em cũng không làm đêm anh thao thức
Tình yêu cũng không còn bùng cháy lên trong lồng ngực
Thì thôi,
Mình chia tay.

Niềm vui không thể đi vay
Nỗi buồn có cho đi cũng không ai dám nhận
Thôi ta đành để lẫn
Giữa đời cho gió cuốn đi.

(Cho gió cuốn đi | Nguyễn Thanh Hà)

——-
Bài thơ này đọc lần đầu chắc phải cách đây hơn 10 năm. Thôi xin phép “suy” 10 phút rồi giải tán.

“Trả về hư không
Giọt nắng bên thềm…”

23/09/2024

Người về ngang buổi chiều mưa
Ghé vào quán nhỏ như vừa hôm qua
Hàng cây đổ lá ướt nhoà
Mộng xưa giờ đã như là mây bay..

(Mưa)

“Có những cô gái vô cùng giỏi giang: Họ biết kiếm tiền, biết nấu ăn, biết làm đẹp. Họ hay cười, thích đem lại niềm vui c...
25/08/2024

“Có những cô gái vô cùng giỏi giang: Họ biết kiếm tiền, biết nấu ăn, biết làm đẹp. Họ hay cười, thích đem lại niềm vui cho người khác. Khi ốm họ tự đi mua thuốc, khi buồn họ tự tạo niềm vui.

Họ có thể độc thân hoặc đã thuộc về một ai đó, nhưng điểm chung của họ là ít để ai phải phiền lòng vì mình. Khó khăn tự mình gánh vác, cô đơn tự mình vượt qua.

Tại sao vậy?

Vì cô ấy đã thấu hiểu rằng chỉ có thể dựa vào mình để sống thật tốt. Người ở cạnh ta ngày nào thì vui ngày ấy, đừng hi vọng quá nhiều.

Bình bình đạm đạm. Đến không quá nặng lòng, đi không quá bi thương.

Người con gái ấy rất đáng trân trọng, cũng nhất định đã từng trải qua khoảng thời gian vô cùng vất vả. Nếu bạn không đủ kiên định, vững chãi, trưởng thành và thực tâm muốn đi cùng cô ấy lâu dài... Xin đừng bước đến!”

Vừa đi qua thương nhớChâm thuốc đốt đời dàiMột điếu thôi đã thấyMình chết đến chiều maiThêm một ly rượu nhạtChuốc cho sa...
25/04/2024

Vừa đi qua thương nhớ
Châm thuốc đốt đời dài
Một điếu thôi đã thấy
Mình chết đến chiều mai

Thêm một ly rượu nhạt
Chuốc cho say cơn buồn
Nửa ngụm trôi xuống cổ
Thấy mình ngừng thở luôn

Đêm đâm ra vô tận
Đời đâm ra vô cùng
Họ chẳng là gì nữa
Vẫn thành người mình thương

Cuộc sống thì đằng đẵng
Cuộc tình lại chóng tàn
Tưởng trăm năm không đổ
Mà bỗng chốc vỡ tan

Giải thích thành chua chát
Phân bua thành nhiều lời
Từng thề non hẹn biển
Mà thành chuyện trời ơi...

Muốn hút cho bể phổi
Muốn uống cho xơ gan
Để nỗi buồn nhanh chết
Cho mình bớt gian nan

Nằm im như xác chết
Cố không nhớ tẹo nào
Vạch đầu toàn rượu đắng
Vạch tim toàn thương đau

Vừa chia tay một bữa
Mà tưởng chừng ngàn năm
Yêu thương mà giống hệt
Dâng sớ nhờ họ đâm

Vừa đi qua thương nhớ
Tập tành quên được nhau
Hệt cầm dao khoét nhẹ
Từ tim lên đỉnh đầu

P/s: "... cuộc tình lên cao vút
như chim mỏi cánh rồi,
như chim xa lìa bầy,
như chim xa lìa trời,
như chim bỏ đường bay..."
- Trịnh -
Thơ Phố

03/04/2024

Thì tôi cũng giống như người
Cũng lo cơm gạo giữa đời khô khan

Cũng buồn vui
cũng thăng trầm
Cũng lần yếu đuối cũng nơm nớp sầu

Chúng mình có khác gì nhau?
Nếu không thương được
ngoảnh đầu quay đi

Hơn thua tranh đấu ích gì
Tôi về dỗ lấy từ bi cho mình

Trăm năm rồi cũng buồn tênh
Đường về cát bụi một hình hài đau..

(Mưa)

'' Những dư âm ngày cũXin đừng làm ta buồnMai ta rời thành phốNgười có tiễn đưa không?Nửa mong người sẽ đếnNửa chẳng muố...
31/12/2023

'' Những dư âm ngày cũ
Xin đừng làm ta buồn
Mai ta rời thành phố
Người có tiễn đưa không?

Nửa mong người sẽ đến
Nửa chẳng muốn, thôi đừng!
Ta không kìm lòng được
Sợ rồi sẽ rưng rưng

Khóc cho nhau lần nữa
Là lần cuối trong đời
Mai ta từ biệt phố
Phố có đổ mưa rơi? ''

26/11/2023

Làm gì có ai ngang cửa
Gió mùa vẫn cứ se lòng
Cánh cửa thôi không khép mở
Mà lòng không nguôi chờ mong.

Có một mùa đông xa xưa
Khuất sau bao nhiêu là gió
Ta đứng góc đường chờ em
Bài thơ nồng nàn như lửa

Có một mùa đông trong mưa
Lá bàng rực hồng mắt nhớ
Những chiều chủ nhật ta chờ
Sân ga – tàu về trong gió

Có một mùa đông trượt ngã
Lạnh giòn tiếng gãy cành khô
Rồi đã tan vào sương khói
Điều tưởng không tan bao giờ

Chẳng có cây cầu nào gãy
Mà đông – không còn đông xưa.

(ĐOẢN KHÚC - Đàm Huy Đông)

26/11/2023

Mẹ tôi đã từng đẹp. Nếu không phải sinh ra anh em tôi ở độ tuổi xuân thì rồi bươn chải, hẳn giờ mẹ tôi vẫn còn đẹp.

Hồi đó, tôi không nhận ra mẹ đẹp về ngoại hình. Chỉ cần là mẹ thì tự khắc đẹp một cách khó tin - qua lăng kính của trẻ con. Cũng giống như mẹ luôn thấy chúng tôi đẹp quá sức vậy!

Từ nhỏ, mọi người đã luôn bảo tôi là đứa xấu nhất nhà. Chiếc mũi tẹt, mặt tròn, da ngăm và lùn. Chưa kể tôi thừa hưởng thêm làn da của ba - lúc nào cũng đầy mụn. Duy chỉ có thứ duy nhất tôi giống mẹ, là một hàm răng đều nhưng hiếm cười.

Hồi bé, lúc nào tôi cũng quẩn quanh mẹ. Tôi thích cái cảm giác có bất cứ gì ngon trên đời cũng sẽ mang về cho mẹ đầu tiên: hai trăm đồng tôi vừa nhặt được lúc đi bộ đến trường, một viên kẹo bạn cùng lớp cho tôi hay một cái thiệp bạn tặng, tôi hí hoáy xoá tên mình để sửa đại từ thành Mẹ. Và bà giữ mọi thứ như báu vật.

Tôi không hiểu sao người ta lại hay hỏi những câu so sánh như “Mẹ thương ai nhất nhà!” hoặc “Bé yêu ai nhất?”. Nó tiêm nhiễm vào đầu khiến lúc nào tôi cũng đem tình yêu của mẹ ra so đo, lúc nào cũng thấy mẹ yêu anh chị, trừ tôi. Dù mẹ luôn nói mẹ yêu tất cả, chả có đứa nào nhất nhưng tôi chả bao giờ tin.

Những năm tháng đó, tôi nổi tiếng ở trường vì viết văn hay. Nhưng thật ra tôi có cố gắng viết gì đâu. Tôi cứ nhìn thấy mẹ tôi làm gì thì tôi kể thôi. Tôi lại còn chẳng được ai hướng dẫn gì.

Có lần, tôi ước ao mẹ mình quyền thế hơn, cũng có công việc sang xịn, đi công tác, đi làm như mấy bộ phim để tôi có thể viết cái gì đó thật oai. Rồi tôi ngồi bịa ra một bà mẹ nào đó theo trí tưởng tượng và hí hoáy viết. Nhưng viết xong, đọc lại, tôi ngồi khóc một mình. Tôi thấy mình “phản bội” tình yêu của mẹ. Hồi đó, tôi chỉ mới lớp 4.

Lớn dần, tôi mới nhận ra mẹ thật đẹp. Mẹ cao ráo so với thế hệ. Tóc suôn dài và đen óng. Mẹ thích nấu ăn xong xuôi hết rồi mới đi tắm. Mẹ luôn thơm. Và mẹ thích ngồi trước cái ghế đẩu chải tóc buổi chiều tà. Hoàng hôn hắt lên tóc, lên gương mặt, lên đôi vai một sự chờ đợi. Đợi ba tôi làm về.

Giờ, năm tháng qua, mẹ không còn những đường nét như trước. Tóc mẹ bạc trắng đến độ không kịp nhuộm. Mẹ đi đứng khó khăn. Mẹ không thể ào tới ôm lấy tôi về như lúc nhỏ. Mẹ không còn tinh mắt vừa ngồi tách xương cá cho tôi vừa mắng: “Đến con cá cơm mà bé cũng không ăn xương”. Mẹ vẫn luôn yêu chúng tôi một tình yêu vô bờ. Tôi có thể cảm nhận nó trong không khí, trong từng cọng rau, từng bữa cơm, từng bước đi.

Giữa dòng đời, đôi khi tôi hoài nghi tình yêu đôi lứa và luôn hỏi nó có thật sự tồn tại không. Nhưng mỗi lúc đọc sách về mẹ, tôi lúc nào cũng tốn cả hộp khăn giấy. Những lúc nhấn chìm trái tim trong tình yêu của mẹ tôi lại ngu ngơ hỏi “Mẹ yêu bé nhiều không?”.

Mẹ sẽ bảo: “Có hay không. Chứ ai lại hỏi nhiều hay ít! So sánh là đã không yêu rồi!”

23.11.23
Hạ

Ảnh: Unsplash

04/11/2023

MẸ CON MÌNH THƯƠNG NHAU

Con trai yêu dấu ơi cho phép mẹ khóc nốt hôm nay
Ngày mai mẹ sẽ mỉm cười dắt tay con chào nắng mới
Hai chúng ta bình yên bên nhau cùng bước tới
Đường đời lắm chông g*i đừng sợ có mẹ ở đây mà!

Xin lỗi đã không thể cố chịu đựng thêm cho con đủ mẹ đủ cha
Đoạn đời mẹ vừa đi quá nhiều nước mắt
Người ta nhẫn tâm đẩy mẹ sát miệng vực
Mẹ đã gắng vững chân để không quỵ ngã lúc này

Cứ hồn nhiên nô đùa cứ ngọt ngào thơ ngây
Mẹ xin chắn hết tổn thương đớn đau tủi hổ
Mẹ yêu con biết bao nhiêu… mẹ sẽ hứng hết giông tố
Con đứng nép sau lưng vui vẻ bước vào đời

Không giữ được gia đình hạnh phúc cho con trời ơi
Làm lòng mẹ chảy máu âm thầm nghẹt thở
CHỉ tại mẹ trao nhầm thương nhớ
Để liên lụy con yêu… xin lỗi ngàn lần

Mai này lớn lên con hãy sống như tiếng chuông ngân
Tự do vang âm trong chiều gió cuốn
Đừng vì những thiệt thòi hôm nay mà chùng xuống
Con của mẹ dễ thương xứng đáng được an bình

Cho mẹ ồn ào đau đớn nốt hôm nay mai mẹ lặng thinh
Ôm con mỉm cười mặc kệ lòng người tàn ác
Mẹ con mình tự do, hồn nhiên, ca hát
Mẹ con mình thương nhau!
Thơ cô Phố

P/s: Mẹ yêu con!

" Bạn bóc một quả cam rất chua và cảm thấy hối hận, nhưng đối với quả cam mà nói, đó là tất cả những gì mà nó có."

Sưu tầm

Address

Long An

Telephone

0939070080

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Màu thời gian tím ngát posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Màu thời gian tím ngát:

Share

Category