22/11/2011
..."Đừng có nhìn anh kiểu đó, một thằng nghiện như tôi thì không được phép biết nhiều à? -
tôi dừng lại một chút để nhìn em lúc này đang cười và lắc đầu nguầy nguậy.
– Anh nhồi cho mình hàng đống thứ từ lúc mất Margarita… Em biết không, thất tịch, người ta tin là khoảng một trăm năm một lần, trên một dòng sông lớn, khi đó ý nghĩ chưa tan hết của người chết và những buồn đau chưa dứt của người... sống hòa vào nhau, thì người sống sẽ nhìn thấy người vừa mất đi.
Bình thường, chuyện này xảy ra khi một người mà mình… à… yêu thương, thật sự yêu thương rất nhiều, ra đi khi mình chưa kịp nói với họ một điều gì đó, hoặc còn chuyện gì đó chưa kịp làm cùng nhau, cho nên những ý nghĩ cứ lửng lơ nhưng không tan biến đi được, giống như b**g bóng xà phòng mãi mà không vỡ bụp ra ấy.
– Tôi ngừng một lúc rồi chậm rãi nói tiếp - Khi được gặp nhau ở dòng sông lớn, hai người sẽ không nói chuyện được với nhau, không được chạm vào nhau vì mỗi người đứng ở một phía bờ sông, và chỉ có thể nhìn thấy nhau thôi. Anh không biết em thấy thế nào, nhưng với anh, anh chỉ khao khát có vậy…
Ừ, thật đấy. À, em biết không, người ta nói thất tịch là khi mọi sự ngẫu nhiên đến cùng một lúc, sự ngẫu nhiên của những giấc mơ, niềm mong đợi, và của những yêu thương chưa dứt. Nhưng chẳng ai biết nó sẽ xảy ra vào lúc nào, và không phải ai cũng thấy đâu nhé..."
([K.])