08/02/2021
Bài thơ này tui viết khi quyết định chia tay bố của con trai mình. Chắc hẳn ai cũng sẽ thế này khi đưa ra quyết định giống tui ngày ấy.
***
Rồi sẽ quen
Rồi sẽ quen chiếc ghế đá công viên chỉ còn hai mẹ con ngồi ngó mây trời
Rồi sẽ quen trên bàn ăn chỉ còn hai cái bát đơn côi
Rồi sẽ quen mỗi sớm mai chỉ mình mẹ chở con đến lớp
Đến bao giờ con bớt thắc mắc sao đời con chỉ còn một vòng tay
Mẹ vẫn ở đây bên con mỗi ngày
Vẫn dõi bước nhìn theo con khôn lớn
Vẫn hy vọng vòng tay mình cho con đủ ấm
Vẫn biết cuộc đời đẹp nhất bởi có con
Mùa hạ qua đi mùa thu đến thật gần
Thấm thoát mùa đông đóng băng khung cửa
Rồi mẹ sẽ mênh mang như tia nắng nhỏ
Sưởi ấm đời con lẻ loi giọt mặt trời
Có thể cuộc đời không bình lặng bởi chia phôi
Con ngây thơ làm cơn gió trong lòng mẹ
Thổi hết ưu phiền đem cơn mưa xuân thật nhẹ
Gieo hạt mầm xanh con đâm chồi biếc giữa nhân gian
Cảm ơn con dù sóng gió vô vàn
Con vẫn can trường làm người đồng hành bên mẹ
Có con bên đời mẹ nắm tay dù rất khẽ
Mẹ đủ niềm tin vẽ cùng con cuộc sống vuông tròn
( tác giả Thanh Bình Vũ)