18/03/2026
ĐỪNG CHÊ TỔ QUỐC BẰNG SỰ MÂU THUẪN CỦA CHÍNH MÌNH
Có một điều rất lạ trong thời đại này. Có những người suốt ngày nói rằng Việt Nam không phát triển, không có tự do, không có dân chủ, không có nhân quyền, không văn minh như phương Tây. Họ ca ngợi phương Tây như thiên đường của nhân loại, nơi mà mọi thứ đều hoàn hảo, nơi mà con người sống sung túc, văn minh và tiến bộ hơn hẳn phần còn lại của thế giới. Nhưng rồi chính họ lại làm một việc khiến người ta phải đặt ra một câu hỏi rất đơn giản. Khi ốm đau họ về Việt Nam khám bệnh, khi cần làm răng họ về Việt Nam chữa răng, khi cần phẫu thuật thẩm mỹ họ cũng về Việt Nam làm đẹp, và khi muốn nghỉ ngơi họ cũng quay về Việt Nam. Nếu nơi họ đang sống thật sự là thiên đường tuyệt đối như lời họ nói, thì tại sao họ vẫn phải quay về quê hương để chữa bệnh, làm răng, chăm sóc sức khỏe và tận hưởng cuộc sống?
Việt Nam hôm nay không phải là Việt Nam của nửa thế kỷ trước. Một đất nước từng bị chiến tranh tàn phá nặng nề đã đứng dậy từ đống đổ nát để xây dựng lại. Một đất nước từng bị bao vây cấm vận đã mở cửa, hội nhập và trở thành một phần quan trọng của nền kinh tế toàn cầu. Ngày nay Việt Nam thiết lập quan hệ đối tác chiến lược hoặc đối tác chiến lược toàn diện với nhiều cường quốc lớn trên thế giới như Hoa Kỳ, Trung Quốc, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc, Pháp, Đức và Anh. Không nhiều quốc gia trên thế giới có thể duy trì quan hệ cân bằng với nhiều trung tâm quyền lực lớn như vậy. Điều đó không phải là sự may mắn tình cờ mà là kết quả của một chính sách đối ngoại độc lập, tự chủ và khôn khéo, biết giữ cân bằng giữa các cường quốc trong một thế giới đầy cạnh tranh và xung đột lợi ích.
Thế nhưng điều kỳ lạ là khi Việt Nam nghèo thì họ chê, khi Việt Nam phát triển họ cũng chê, khi Việt Nam hội nhập sâu rộng với thế giới họ lại càng chê nhiều hơn. Một đất nước phát triển thì lẽ ra những người thật sự yêu nước phải vui mừng, bởi vì sự phát triển đó mang lại cuộc sống tốt hơn cho chính người dân. Nhưng có những người lại tỏ ra khó chịu khi thấy đất nước mình tiến lên. Nếu thật sự yêu quê hương thì khi đất nước mạnh lên, giàu lên, vị thế cao hơn trên bản đồ thế giới, đáng ra phải cảm thấy tự hào. Vậy tại sao lại có người ghen tức với chính sự phát triển của quê hương mình?
Có người nói rằng phương Tây giàu có hơn, văn minh hơn và đời sống tốt hơn. Điều đó không phải hoàn toàn sai, bởi nhiều quốc gia phương Tây đã phát triển trước rất lâu. Nhưng nếu nơi đó thật sự hoàn hảo như lời họ ca ngợi thì tại sao trên các đường phố lớn của những quốc gia giàu có ấy vẫn có hàng trăm nghìn người vô gia cư, vẫn có những người phải sống trong xe hơi hoặc lều bạt, và vẫn có những khu phố mà người dân không dám bước ra ngoài ban đêm? Mỗi quốc gia trên thế giới đều có ưu điểm và cũng có những vấn đề riêng. Không có nơi nào là thiên đường tuyệt đối như những lời ca tụng quá mức.
Sau 50 năm, nhiều người Việt sống ở nước ngoài đã có cuộc sống ổn định, nhưng cũng có rất nhiều người Ăn Bám Trợ Cấp và Vô Gia Cư. Họ sống ở nơi không có Cộng Sản sao không phát triển được? Lý do duy nhất là Không Có Học Thức thì ở đâu cũng vậy mà thôi
Có người dành cả cuộc đời chỉ để nói xấu quê hương thì phải đặt ra một câu hỏi: điều đó giúp ích gì cho đất nước? Một đất nước không thể phát triển nhờ sự thù hằn và chia rẽ. Một dân tộc cũng không thể mạnh lên nếu chính con cháu của mình luôn phủ nhận mọi thành quả của quê hương.
Việt Nam hôm nay không phải là một đất nước hoàn hảo, nhưng Việt Nam đang tiến lên từng ngày. Từ một quốc gia bị chiến tranh tàn phá nặng nề, Việt Nam đã trở thành một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất châu Á. Hàng chục triệu người đã thoát khỏi cảnh nghèo đói, hạ tầng ngày càng hoàn thiện, giáo dục và công nghệ đang thay đổi từng bước, và nền kinh tế ngày càng hội nhập sâu rộng với thế giới. Những thành quả đó không phải tự nhiên mà có, mà là kết quả của sự cố gắng bền bỉ của hàng triệu người Việt Nam trong và ngoài nước.
Một dân tộc mạnh không phải là dân tộc không có vấn đề. Một dân tộc mạnh là dân tộc dám nhìn thẳng vào những khó khăn của mình nhưng vẫn giữ được lòng tự trọng và niềm tin vào tương lai của đất nước. Việt Nam đã đi qua chiến tranh, cấm vận và nghèo đói. Một dân tộc có thể vượt qua tất cả những thử thách khắc nghiệt như vậy để đứng dậy và phát triển thì hoàn toàn có quyền tự hào về con đường mà mình đang đi.