23/08/2017
Hôm qua, khi xem lại Before Sunset, mình đã bị ám ảnh bởi một khái niệm về thời gian mà Jesse nhắc tới khi trả lời phỏng vấn về ý tưởng cho cuốn sách mới của mình ngay đoạn mở đầu phim; rằng:
- Sẽ có những điểm hội tụ của thời gian khi mà chúng ta cùng lúc tồn tại ở 2 hay nhiều thời điểm
– that “Inside a moment is another moment and it happens simultaneously”
Hiểu một cách máy móc thì nó là sự giao thoa giữa hai khoảng khắc, mà thường là ký ức và hiện tại, khi não bị chấn động bởi các sự việc mang tính chất ám ảnh và có sự tương đồng làm kích thích chức năng so sánh liên tưởng của não bộ gây ra ảo giác về mặt không gian.
Đơn giản hơn mà nói, thì ta chỉ tập trung vào các chi tiết khác mà bỏ qua ý niệm về thời gian, hay – dấu vết của thời gian dường như đã bị xóa khỏi tiềm thức khiến mọi ký ức bỗng trở nên vô cùng sinh động và quen thuộc; quen thuộc như chính cái cách Jesse & Celine sải bước chân của họ bên nhau dọc theo các con đường của Viena hay tại thời điểm này là Paris mơ mộng để tìm về - à không, để một lần nữa rung động, nối dài những khao khát cùng một chút phiêu lưu hòa cùng âm hưởng của sự giao thoa giữa hai tâm hồn với tất cả sự hồn nhiên và chân thành như họ đã từng 9 năm về trước.
Mình đã từng đọc được đâu đó một câu quote như này
“You know what is sexy”?!
– “A real conversation”
Với Jesse, Celine chính là cô gái trong mơ mà anh luôn mải miết đi tìm. Và mình đoán chắc rằng trong mắt Celine, Jesse cũng chính là người đàn ông quyến rũ nhất. Tại sao ư?! Cứ nhìn cái cách họ trò chuyện và trao nhau những nụ cười ấy, chính từ những ánh mắt chứa chan bao cung bậc cảm xúc, khi hạnh phúc, khi bối rối, lúc rạo rực, nhưng lại cũng vô cùng kín đáo như thể tất cả còn nguyên vẹn như mới chỉ ngày hôm qua.
Thử hỏi có bao nhiêu người trong cái thế giới của bạn, là thế giới của bạn chứ không phải là cả cái xã hội hỗn độn ngoài kia đâu, có thể cùng bạn nói những câu chuyện đủ sâu, đủ tầm và thẳng thắn chia sẻ những quan điểm sống, tán thành hay đối lập, người mà bạn có thể nói tất cả mọi thứ với họ mà không e dè, không cần suy nghĩ, thậm chí không có cả một dấu chấm ngắt đoạn trong câu chuyện của họ, cứ vậy mà trải ra miên man. Đó không phải là vì thế giới của hai người giao nhau, đó là khi họ cùng sống trong một thế giới riêng họ, khi mà tất cả các khái niệm về không gian & thời gian mà ta vẫn được dạy đều không còn đúng nữa. Nếu câu trả lời là Có, thì bạn thật sự rất may mắn và hạnh phúc đấy.
Mình đã thật sự không hề nhận ra quan điểm này khi xem phim lần đầu tiên dù thông điệp đã đc lặp đi lặp lại nhiều lần ngay cả khi hai người ngồi bên nhau trong một quán cafe và miên man nói về cuộc đời mình, về việc “tobe in the moment”. Không cần bất cứ sự nhấn mạnh, cầu kỳ hay kịch tính nào tô điểm, Jesse & Celine đã “sống hết mình với thực tại”. Quá khứ tại Viena & hiện tại ở Paris là sự giao thoa, chính là khoảnh_khắc_trong_khoảnh_khắc mà Jesse nhắc tới. Người con gái đi bên anh trong hiện tại gợi anh nhớ tới người con gái mình từng mong nhớ khát khao trong quá khứ, và thật may mắn thay khi mọi xúc cảm vẫn vẹn nguyên.
Đó không chỉ là một câu chuyện về một thứ tình cảm cao hơn tình bạn & đặc biệt hơn tình yêu. Đó còn là sự lựa chọn, là cách ta dung hòa giữa hiện tại & quá khứ - một cách sống của những kẻ thích mộng mơ