30/05/2026
🌱 “Sao con đi học thì hợp tác với cô, về nhà lại bùng nổ với mẹ?”
Đây có lẽ là câu hỏi khiến rất nhiều bố mẹ vừa lo lắng vừa tủi thân.
Ở lớp, cô giáo nói con ngồi học được, biết chờ đợi, biết nghe hướng dẫn. Nhưng về nhà, chỉ cần mẹ chậm đáp ứng một chút là con khóc, hét, ném đồ, đánh người hoặc ăn vạ.
Nhiều bố mẹ nhìn thấy sự khác biệt ấy rồi nghĩ rằng:
* Con chỉ sợ cô, không yêu mẹ.
* Con hợp tác với cô hơn với gia đình.
* Hay là cô có bí quyết gì đặc biệt mà mình không làm được?
Thực ra, phần lớn trường hợp không phải như vậy.
Trẻ em luôn hành xử khác nhau trong những môi trường khác nhau.
Ở trung tâm, mọi người thường thấy một hệ thống khá rõ ràng:
✅ Lời nói ngắn gọn, nhất quán.
✅ Quy tắc được duy trì đều đặn.
✅ Người lớn phản ứng tương đối giống nhau trước hành vi của trẻ.
✅ Trẻ biết điều gì sẽ xảy ra nếu mình hợp tác hoặc không hợp tác.
Còn ở nhà, vì yêu con, vì thương con, vì cuộc sống quá nhiều áp lực nên đôi khi chúng ta:
* Lúc thì kiên quyết.
* Lúc thì nhượng bộ.
* Lúc thì dỗ dành.
* Lúc lại cáu giận.
Điều này hoàn toàn tự nhiên. Nhưng chính sự thay đổi liên tục ấy khiến trẻ khó đoán được giới hạn và dễ dùng hành vi bùng nổ để thử xem lần này người lớn sẽ phản ứng thế nào.
Một điều thú vị là nhiều trẻ lại bùng nổ nhiều nhất với người mà chúng cảm thấy an toàn nhất.
Giống như người lớn đi làm cả ngày cố gắng kiểm soát cảm xúc, đến khi về nhà mới được “xả” với người thân. Nhiều bạn nhỏ cũng vậy. Các con đã cố gắng rất nhiều để thích nghi, học tập, tuân thủ ở môi trường can thiệp. Khi về nhà, nơi các con cảm thấy an toàn nhất, những cảm xúc tích tụ có thể được bộc lộ mạnh mẽ hơn.
Vậy bố mẹ nên làm gì?
🌿 Hãy xem việc đưa con đi can thiệp không chỉ là để con học, mà còn là cơ hội để bố mẹ học cùng con.
Hãy quan sát:
* Cô nói với con như thế nào?
* Cô chờ đợi con ra sao?
* Khi con khóc, cô phản ứng thế nào?
* Khi con hợp tác, cô củng cố bằng cách gì?
* Cô giữ nề nếp trong các hoạt động hằng ngày ra sao?
Rồi từng chút một áp dụng vào cuộc sống gia đình.
Không ai trở thành một phụ huynh bình tĩnh, nhất quán chỉ sau một đêm. Ngay cả các giáo viên cũng phải học, phải luyện tập, phải sửa mình mỗi ngày mới có thể đồng hành hiệu quả cùng trẻ.
Trong giáo dục sớm có một câu mà chúng mình rất tâm đắc:
“Nhìn con sửa mình.”
Không phải vì mọi khó khăn đều xuất phát từ cha mẹ, mà bởi sự thay đổi của người lớn là con đường nhanh nhất giúp trẻ thay đổi.
Khi bố mẹ và giáo viên cùng nói một ngôn ngữ, cùng giữ một nếp sống, cùng một cách phản hồi trước hành vi của trẻ, các con sẽ cảm thấy an toàn hơn, dễ hiểu thế giới hơn và dần dần những cơn bùng nổ cũng sẽ giảm đi.
Con không cần một người mẹ hoàn hảo.
Con chỉ cần một người mẹ sẵn sàng học cùng con mỗi ngày.
Và điều đó, với chúng ta, đã là rất tuyệt vời rồi. ❤️