28/02/2023
Chuyện "ĂN CHƠI" bên Nhật
Vừa qua trên cộng đồng có Post của một bạn du học sinh nói về sự khác nhau giữa TTS/DHS Việt Nam và nước ngoài. Đại ý nói sang Nhật thì nên ăn chơi, biết hưởng thụ cuộc sống một chút, không nên “bần tiện” quá.... Mình xin kể chuyện này cho anh chị em nghe, dưới góc nhìn của một người từng đi lao động bên Nhật.
Bọn mình sang Nhật theo diện TTS, nói nôm na là đi Fuho. Để sang được Nhật thì đa số anh em sẽ phải chi một khoản tiền vào khoảng 110-115 triệu VND cho lệ phí, học phí, sinh hoạt phí.... vân vân. Chủ yếu là tiền gia đình đi vay. Ít thấy gia đình nào hay bạn nào có sẵn trong tay số tiền như vậy để không phải vay mượn. Kể cả là du học sinh.
Quê mình nghèo. Vài trăm triệu đối với cha mẹ là cả một gia tài. Vay để đi giống như chơi một canh bạc mà bọn mình không dám để thua, vì thua là mất hết. Thời gian đợi lịch bay mà dài dài tí, về nhà thấy cha mẹ vẫn phải đóng lãi ngân hàng đều, người biết nghĩ chắc đều nóng ruột sôi gan.
Sang Nhật đi làm, công việc ổn định thì trung bình anh em sẽ nhận được khoảng 13-14 vạn Yên sau khi trừ các khoản. Ăn tiêu xong còn mỗi tháng 10 vạn gửi về. Có người hơn nhưng cũng có rất nhiều người không đến. Vậy là đi 1 năm thì trả được hết vốn tiền đi.
Hợp đồng ba năm, còn hai năm để tích luỹ. Đấy là lúc bắt đầu có “vốn”. Nhưng để mà dùng tiền ấy ăn chơi thì ít ai dám. Vì nhiều nhẽ.
Quê mình vốn nghèo. Từ ngàn đời các cụ đã luôn căn dặn con cháu “ăn khi lành giành khi đau”. Trời không ưu ái dân miền Trung, cứ bão với lụt vào là miền Trung oằn mình chống đỡ. Nên từ đời ông, đời cha cho đến đời con cháu, bám trụ lại quê là phải cất được cái nhà cho kiên cố, dù đôi khi cơm ăn ba bữa chỉ có canh dây khoai với cà muối mặn chát như nước mắm cáy.
Mình vẫn nhớ thời mình còn nhỏ, có trận bão to vào, tre đổ vỡ mái nhà. Cha mẹ chằng dây thừng buộc rèm đan bằng lá cọ vào cột nhà, mỗi người giữ một bên khỏi gió vào nó phá tan mất. Sáng ra gió tan mới thấy cái chuồng nuôi bồ câu trên mái nhà bị gió thổi bay đi mất dạng, tìm không được nữa. Cả cái vườn cây đổ rạt tan tành như trúng bom. Mình khóc ngon lành luôn. Sau này lớn lên mới hiểu, sao cha mẹ cứ lo chuyện đi vay tiền xây nhà......
Sang Nhật, đi làm ra 10 vạn Yên có khi phải đổ cả máu. Nhưng tiêu 10 vạn yên thì chỉ vài tiếng đồng hồ. Bọn mình sống ba năm với công việc, vài lon bia rẻ, đồ ăn giảm giá và niềm vui tự tạo mỗi hôm đạp xe đạp thẳng thẳng từ chỗ ở ra ngân hàng lấy lương gửi về nhà, không thèm thay quần áo.
Kể ra ăn chơi không khó. Ai cũng làm được. Nhưng lâu lâu nghĩ tới mẹ ở nhà có hôm đi làm về muộn không kiếm kịp đồ ăn phải sang bà ngoại xin vài miếng cá kho gói trong giấy báo mang về ăn với cơm cho qua bữa, lại thôi....
Nếu bọn mình rời quê làm ăn và chẳng có thành tựu gì trước khi cha mẹ già đi thì đến khi lấy vợ đẻ con, chắc chắn mẹ vẫn phải đến trông con trong căn nhà trọ nóng như lò ấp vịt. Nơi mà đồ chồng lên đồ và người chồng lên người....
Thời gian không chờ đợi ai. Mình mới đi có mấy năm mà đến khi về, cả bà nội và bà ngoại đều không còn nhận ra mình nữa. Hai cụ đều đã lẫn, thấy cháu đến cũng ra nói chuyện tâm sự một hồi lâu rồi lại quay ra hỏi “thằng mô đây”....
Thế mới bảo. Ăn chơi thì dễ, ai cũng làm được. Nhưng như đa số anh em đi Nhật là để học hỏi, để tích luỹ và để tìm tương lai chứ không phải để ăn chơi. Không phải vì họ “bần tiện”, mà là vì họ không được phép làm điều ấy!
Cứ thử cùng chung một xuất phát điểm và đi trên một con đường xem. Ai ngon biết liền hà :)))
Hết!
P/s : Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của người viết.
Nguồn: st Anh fuho