Hãy Cứ Sống - Just Live

Hãy Cứ Sống - Just Live Cuộc sống lắm nghiệt ngã, nhưng HÃY CỨ SỐNG, LET'S JUST LIVE.... Cuộc đời vốn lắm nghiệt ngã - Life is too grim !!! Vậy nên, HÃY CỨ SỐNG - SO LET'S JUST LIVE !!!

*** Mọi khuôn mặt xung quanh bạn là những chiếc gương phản chiếu ***- Ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ xa xôi, có một nơi...
28/06/2014

*** Mọi khuôn mặt xung quanh bạn là những chiếc gương phản chiếu ***
- Ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ xa xôi, có một nơi mà người ta gọi là “Ngôi nhà có 1.000 chiếc gương”. Có một chú chó nhỏ yêu đời nghe nói về nơi này nên quyết định đến thăm.
Khi đến nơi, chú ta hăm hở phóng nhanh lên các bậc thang dẫn đến cửa của căn nhà với tâm trạng vui vẻ. Chú đưa mắt nhìn qua cửa, đôi tai vểnh cao và đuôi vẫy ra dáng mừng rỡ. Thật ngạc nhiên! Chú phát hiện ra có 1.000 chú chó nhỏ vui vẻ khác đang nhìn chú và cũng đang vẫy đuôi hớn hở y như chú. Chú nở một nụ cười thật tươi tắn và, lạ chưa, chú được đáp lại ngay cũng với 1.000 nụ cười rạng rỡ như thế. Khi rời khỏi ngôi nhà, chú chó vui vẻ tự nhủ: “Nơi này thật kỳ diệu. Mình sẽ đến đây thường xuyên”.
Trong làng, có một chú chó nhỏ khác cũng quyết định đến thăm ngôi nhà. Chú chó này không có được tính khí vui vẻ như chú chó đầu tiên. Khi đến ngôi nhà, chú ta chậm rãi leo lên từng bậc cầu thang rồi cúi đầu lom khom nhìn qua cửa. Chú cũng thấy bên trong là 1.000 chú chó khác nhưng sao chúng trông chẳng thân thiện chút nào. Con nào con nấy cũng nhìn vào chú chằm chằm. Chú liền phản ứng bằng cách cất tiếng gầm gừ với đám chó ấy và rồi lại khiếp sợ khi thấy 1.000 con chó kia gầm gừ đáp trả, gần như tức thời. Không chần chừ, chú chó cụp đuôi bỏ đi ngay và tự nhủ: “Nơi này thật ghê rợn, mình sẽ chẳng bao giờ đến đây nữa”.
Trong cuộc sống mọi khuôn mặt xung quanh bạn là những chiếc gương phản chiếu của chính bạn. Vậy bạn đã nhìn thấy gì trên gương mặt người đối diện với bạn nào?

BẠN CÓ THỰC SỰ QUÁ BẬN ĐỂ DÀNH 5 PHÚT CHO NGƯỜI MÌNH YÊU THƯƠNG?Một buổi chiều trong công viên, một phụ nữ ngồi xuống cạ...
01/02/2014

BẠN CÓ THỰC SỰ QUÁ BẬN ĐỂ DÀNH 5 PHÚT CHO NGƯỜI MÌNH YÊU THƯƠNG?
Một buổi chiều trong công viên, một phụ nữ ngồi xuống cạnh người đàn ông trên băng ghế dài.
- Kia là con trai tôi – Người phụ nữ gợi chuyện và chỉ tay về phía cậu bé mặc bộ quần áo màu đỏ đang chơi cầu trượt
- Trông cậu bé thật thông minh. Còn con trai tôi đang chơi xích đu ở đằng kia, cậu bé đang mặc bộ đồ xanh ấy – Nói rồi, người đàn ông đưa mắt liếc nhìn đồng hồ và gọi cậu con trai:
-Todd, chúng ta về thôi con!
Todd năn nỉ:
- Bố ơi! Cho con thêm năm phút nữa đi!
Người cha gật đầu đồng ý và Todd lại tiếp tục chơi trò xích đu của mình. Năm phút trôi qua, người đàn ông đứng dậy, gọi cậu bé lần nữa.
- Đã đến giờ phải về rồi ạ? – Cậu bé tiếc nuối và một lần nữa lại năn nỉ cha:
- Cho con thêm năm phút nữa đi! Lần này nữa thôi bố nhé!
Người cha mỉm cười và nói:
- Năm phút thôi nhé!
Thấy thế, người phụ nữ ngồi cạnh lên tiếng:
- Anh đúng là một ông bố kiên nhẫn và rất thương con. Nhưng anh không nên nuông chiều như thế.
Im lặng giây lát rồi người đàn ông khẽ nói:
- Trước đây, do quá mải mê tập trung vào công việc nên tôi không còn thời gian để quan tâm tới gia đình. Mỗi lần về nhà, Tommy, con trai lớn của tôi, luôn nài nỉ:” Bố chơi với con đi! Chỉ năm phút thôi!”.
Thế nhưng tôi thường từ chối bằng câu trả lời:” Để lát nữa, con nhé!”. Năm ngoái trong một lần Tommy rủ tôi cùng chơi mà tôi bận, nên con tôi chập chững đạp xe một mình quanh công viên, và đã bị một chiếc xe hơi do tài xế say rượu đâm phải. Khi ấy, tôi thực sự ân hận vì đã không quan tâm đến con mình và biết rằng chẳng còn cơ hội nào để tôi được ở bên con, dù chỉ trong năm phút ngắn ngủi.
Tôi nguyện rằng mình sẽ không bao giờ để điều đó lặp lại với Todd. Thế nên, mỗi khi cho con trai tôi thêm năm phút để chơi đùa trên chiếc xích đu nó thích thì cũng là lúc tôi được tận hưởng thêm một khoảng thời gian nữa để nhìn ngắm đứa con thân yêu của mình. Điều đó vô cùng ý nghĩa với cả hai.
---Phởn---

''Trên chuyến xe bus cuộc đời đông đúc, để không ngã, mọi người phải học cách chia sẻ và nương tựa vào nhau.'':- Con vẫn...
30/01/2014

''Trên chuyến xe bus cuộc đời đông đúc, để không ngã, mọi người phải học cách chia sẻ và nương tựa vào nhau.'':
- Con vẫn sống như thế mà bố, vậy theo ý bố con phải bắt đầu thay đổi ư? Con phải bắt đầu vào đời như thế nào ạ?

- Ừ. Nhưng con cần quan sát cuộc sống kĩ lưỡng hơn đấy. Con đã từng đi xe buýt chưa? Con thấy đi xe buýt như thế nào?

- Con đi nhiều rồi bố ạ! Con thấy xe buýt chật chội, bực bội và nhiều khi có nhiều tệ nạn nữa. Con thích bố mua cho con xe máy. Con đã đủ tuổi đi xe máy rồi, bạn con cũng nhiều đứa đi xe máy.

- Khi nào con có một công việc và biết kiếm tiền khó khăn thế nào thì con hãy đề nghị bố mua xe máy nhé. Tạm thời con cứ đi xe buýt, con sẽ thấy xe buýt như một cuộc sống thu nhỏ vậy.

'Bạn không thể thay đổi quá khứ của mình, nhưng bạn có thể học hỏi từ quá khứ, để trong những tình huống tương tự của hi...
26/01/2014

'Bạn không thể thay đổi quá khứ của mình, nhưng bạn có thể học hỏi từ quá khứ, để trong những tình huống tương tự của hiện tại, bạn sẽ hành động khác đi, chí có cách đó hiện tại của bạn mới tươi đẹp hơn.''
==> ĐỪNG BAO GIỜ ĐAU BUỒN BỞI NHỮNG CHUYỆN TRONG QUÁ KHỨ MÀ HÃY THAY ĐỔI NỖI BUỒN ĐÓ TRONG HIỆN TẠI VÀ CẢ CHO TƯƠNG LAI

QUYỀN LỰC CỦA LỜI NÓI (Hãy đọc và suy ngẫm-thật sự suy ngẫm)Một đàn ếch đi qua khu rừng nhỏ, bỗng nhiên hai con bị rơi x...
21/01/2014

QUYỀN LỰC CỦA LỜI NÓI (Hãy đọc và suy ngẫm-thật sự suy ngẫm)
Một đàn ếch đi qua khu rừng nhỏ, bỗng nhiên hai con bị rơi xuống hố. Những con ếch còn lại nhìn xuống xem hố sâu như thế nào rồi bảo với hai con ếch rằng chúng sẽ chết thôi...
Hai con ếch bỏ ngoài tai mọi lời bình và cố hết sức có thể để nhảy ra khỏi cái hố sâu. Lũ ếch ở trên thì vẫn cứ bảo chúng đừng cố sức, tốt hơn là ngồi ở dưới chờ chết, để khỏi bị thương. Cuối cùng, một con ếch đã nản chí nghe theo. Nó rơi xuống và chết.
Còn con ếch kia vẫn tiếp tục nhảy ra ngoài. Lũ ếch ở trên không ngừng la hét bảo con ếch dừng lại. Nhưng con ếch vẫn cố gắng hết sức, thậm chí còn nhảy mạnh hơn. Cuối cùng nó nhảy được ra khỏi hố.
Khi nó nhảy ra ngoài, lũ ếch hỏi: “Anh không nghe thấy chúng tôi kêu gào à?”. Con ếch giải thích rằng tai nó bị điếc. Nó nghĩ là những con ếch ở trên đang cổ vũ cho mình.
***Câu chuyện dạy chúng ta hai bài học:***
1. Quyền lực của sự sống và cái chết nằm ở miệng lưỡi con người. Những lời cổ vũ, động viên ai đó đang gặp khó khăn, sa cơ lỡ vận sẽ giúp họ vượt qua và đứng vững, đôi khi cứu sống một mạng người. Những lời lẽ tiêu cực, không mang tính xây dựng sẽ khiến họ gục ngã, có thể giết chết họ.
2. Có những điều chúng ta không nên nghe thì tốt hơn. Có những lúc chúng ta nên điếc.

ĐÍCH ĐẾNĐó là một buổi sáng sương mù phủ kín, ngày 4-7-1952 khi Florence Chadwick bước xuống nước bơi vượt eo biển từ đả...
20/01/2014

ĐÍCH ĐẾN
Đó là một buổi sáng sương mù phủ kín, ngày 4-7-1952 khi Florence Chadwick bước xuống nước bơi vượt eo biển từ đảo Catalina đến bờ biển California.
Bơi đường trường không phải là một điều mới lạ đối với Florence, bởi cô từng vượt biển Manche (giữa nước Anh và Pháp) ở cả hai chiều.
Buổi sáng hôm đó nước lạnh cóng, còn sương mù thì dày đến nỗi cô khó có thể nhìn thấy chiếc thuyền trong đoàn. Sau khi đã bơi hơn 15 tiếng đồng hồ, cô yêu cầu mọi người kéo cô lên thuyền. Huấn luyện viên của Florence ráng hết sức để động viên cô bởi họ đã rất gần bờ, nhưng cô chỉ nhìn thấy sương mù và sương mù. Vì thế cô bỏ cuộc... khi cách đích không tới nửa dặm.
Sau đó cô tâm sự: "Không phải tôi biện hộ cho mình, nhưng nếu tôi nhìn thấy bờ, tôi đã có thể bơi đến đích". Không phải cái lạnh hay sự sợ hãi, hay sự kiệt sức đã khiến cho Florence Chadwick thất bại, mà chính là sương mù.
Hai tháng sau cũng chính tại eo biển đó, cũng là khoảng cách đó, Florence Chadwick đã lập một kỷ lục mới, bởi vì giờ đây cô có thể nhìn thấy đất liền.
Nhiều lúc chúng ta cũng thất bại, không phải vì chúng ta sợ hay bởi áp lực của những người xung quanh hay tại bất cứ điều gì, mà chỉ vì chúng ta không nhìn thấy đích của mình.

Cuộc sống chúng ta ra sao, luôn ngập tràn sợ hãi và oán hờn hay chấp nhận và vui sống để vươn lên sẽ tuỳ thuộc vào cách ...
20/01/2014

Cuộc sống chúng ta ra sao, luôn ngập tràn sợ hãi và oán hờn hay chấp nhận và vui sống để vươn lên sẽ tuỳ thuộc vào cách ta đối mặt với những khó khăn thử thách ta gặp trên con đường như thế nào.

01/01/2014

"Đừng bao giờ so sánh phần đầu của bạn với phần giữa của người khác"
Ý nghĩa thật

Hạt Giống Tâm Hồn - Thông minh, mạnh mẽ, ngu ngốc và may mắnChuyện kể rằng có ba chú sâu cùng sống trên một cái cây. Một...
31/12/2013

Hạt Giống Tâm Hồn - Thông minh, mạnh mẽ, ngu ngốc và may mắn

Chuyện kể rằng có ba chú sâu cùng sống trên một cái cây. Một ngày kia người làm vườn thấy chúng và ông đã cắt những cành cây sâu bỏ xuống một cái hố. Lá cây vẫn còn đủ cho chúng trong một thời gian nhưng chúng cần làm gì đó để ra khỏi hố nếu không muốn chết. Chú sâu khỏe nhất mới nói:
“Tôi đủ sức mạnh để có thể thoát khỏi đây. Tạm biệt hai anh!”
Nói là làm, chú sâu ngốn một lượng lớn lá cây và bắt đầu bò chậm rãi lên thành hố, hết một ngày nó lại khoét một lỗ vào thành hố và chui vào nghỉ ngơi.
Đến ngày thứ hai thì chú sâu thông minh bắt đầu thử bò lên như chú sâu kia nhưng nó thấy không ổn nên đã quay lại. Có vẻ như nó bỏ cuộc và chú sâu khỏe mạnh vẫn thường nói vọng xuống để trêu đùa hai sâubạn.
Trong khi đó, chú sâu khù khờ nhất trong nhóm chẳng biết làm gì ăn lá cây và chờ chết.
Người làm vườn thấy chú sâu đang bò trên thành hố thì cười. Ông đào cái hố khá sâu nên ông biết chắc là không chú sâu nào có thể sống mà bò lên được.
Chú sâu thông minh giành hết thời gian trong ngày để ăn lá. Nó cẩn thận đưa số lá còn lại vào một góc làm thành một chỗ cao ráo để mưa xuống không làm hư thức ăn.
Chú sâu khù khờ giúp chú sâu thông minh xếp thức ăn và cũng bắt chước chú sâu thông minh ăn thật no nê dù nó không hi vọng điều gì cả.
Thời gian trôi: một ngày, hai ngày, … cho đến ngày thứ bảy.
Chú sâu khỏe mạnh trở nên gầy gò và kiệt sức, nó vẫn cố gắng hết sức vì nó chỉ còn cách miệng hố một ngày bò nữa.
Trong khi đó, hai chú sâu dưới hố đã hóa nhộng và hôm nay là ngày chúng ra khỏi kén.
Chú sâu khỏe mạnh bị một cơn đột quỵ và rơi xuống …
Chú bướm thông minh nói:”Thật đáng đời, hắn ta sẽ chết.”
Chú bướm khù khờ nhỏ nhẹ:”Cứu cậu ta thôi.”
Vậy là chú bướm khù khờ kéo chú sâu tội nghiệp bay lên khỏi miệng hố.
Thời gian lại trôi, ba chúsâu ngày nào giờ đã thành ba chàng bướm xinh đẹp dạo chơi trong khu vườn.
Người làm vườn đã nhìn thấy ba chú bướm và ông vào nhà để tìm vợt. Ông nghĩ đứa cháu của ông sẽ thích món quà này.
Những chú bướm vẫn tung tăng vui đùa, không biết mối nguy hiểm đang gần kề.
“Vút!”- Chú bướm khỏe mạnh đã nhanh chóng đẩy bướm khù khờ né sang một bên,chỉ mỗi chú bướm thông minh bị dính vào lưới.
“Cứu! Cứu với!”
Chú bướm khỏe mạnh cười khẩy: “Thật đáng đời, hắn ta sẽ bị nhốt.”
Chú bướm khù khờ nhỏ nhẹ:”Cứu cậu ta thôi.”
Vậy là chú bướm khỏe mạnh giúp chú bướm khù khờ cắn lưới của người làm vườn nhưng không được. Chú ta liền tấn công người làm vườn và làm ông ta đánh rơi chiếc vợt.
Chú bướm khù khờ lao xuống và cắn đứt một lỗ nhỏ trên lưới. Nó nhanh chóng chui vào lưới và gọi chú bướm thông minh:
“Cậu cứ ra ngoài đi. Nếu ông ấy không bắt được con bướm nào thì chúng ta không được yên đâu, cậu thì thông minh hơn tớ nên nếu bị nhốt thì phí lắm với lại cháu ôngấy sẽ buồn vì không có gì chơi.”
Chú bướm thông minh không còn đủ thôngminh để nghĩ đến mối nguy hiểm xảy ra cho kẻ ở lại, nó lao ngay ra khỏi lưới và mất hút vào khoảng không.
Con bướm khỏe mạnh biến mất trong bụi cây trước sự bất lực của người làm vườn. Người đàn ông già thất vọng quay ra nhặt vợt bỗng mặt ông trở nên tươi hẳn lên khi thấy chú bướm nằm trong lưới.
Ông đưa con bướm vào nhà và dùng một cây ghim gút và ghim vào một bên cánh củacon bướm. Ông định sẽ phơi khô và ép con bướm vào một tấm thiệp để tặng cháu gái.
Vừa lúc đó thì cháu gái của ông đi chơi về.
“Lisa, ông có cái này cho cháu đây!”
Tay người làm vườn vừa nới lỏng thì chú bướm liền vỗ cánh. Nhưng vì cánh bướm bị ghim nên nó rách toạc và chú bướm rơi xuống trên bàn.
Người làm vườn quay đầu lại và tỏ ra buồn rầu.
“Là lỗi của ông, con bướm này đã bị rách cánh nên không còn đẹp và cũng không con bay được nữa, nó sẽ chết một cách tội nghiệp, cháu hãy đem nó ra vườn chôn đi.”
Cô bé con cầm lấy chú bướm và đem nó ra gốc cây thì bất ngờ có hai con bướm lao xuống tấn công cô và đưa chú bướm kia đi.
Chú bướm ấy không chết và ngày ngày hai người bạn của nó lại đem thức ăn về cho nó. Nó không hoạt động được, không tìm bạn gái được nhưng vì nó là một con bướmkhù khờ nên nó chẳng bao giờ buồn những điều đó.
Cuộc sống lại trôi, hạnh phúc là điều ...
Kết:
Ai là kẻ thông minh? Ai là kẻ mạnh mẽ? Ai làkẻ ngu ngốc? Và ai là kẻ may mắn?
* Kẻ thông minh là kẻ biết không phải lúc nào mình cũng thông minh và mạnh mẽ.
* Kẻ mạnh mẽ là kẻ dám chiến đấu với những sai lầm của chính bản thân mình để thay đổi.
* Kẻ ngu ngốc là kẻ bỏ bạn bè trong cơn hoạn nạn.
* Ai cũng đã từng là kẻ may mắn và cũng từng là kẻ xui xẻo.
* Không có kẻ thông minh nhất, cũng không có kẻ mạnh mẽ nhất.
* Kẻ ngu ngốc nhất là kẻ mất đi niềm tin ở chính bản thân mình vì nghĩ rằng mình không thể trở thành một kẻ thông minh và mạnh mẽ.
* Kẻ may mắn nhất trong cuộc đời là kẻ được sống giữa vòng tay bè bạn.
* Hạnh phúc là điều không phải ai cũng cảm nhận được.

Hạt Giống Tâm Hồn - Khi bạn bị "ném đi"Có một câu nói rất hay thế này: “Sức mạnh và lòng can đảm không phải luôn được đo...
31/12/2013

Hạt Giống Tâm Hồn - Khi bạn bị "ném đi"

Có một câu nói rất hay thế này: “Sức mạnh và lòng can đảm không phải luôn được đo đếm bằng những tấm huy chương và nhữngchiến thắng. Mà sự mạnh mẽ phải được đo bằng những trận chiến mà chúng ta đã vượtqua. Những người mạnh mẽ nhất không phải luôn là những người chiến thắng, mà lànhững người không chịu bỏ cuộc ngay cả khi bị thua”.
Một câu chuyện khác thì kể rằng Andrew Jackson (1767-1845), vị Tổng thống thứ bảy của nước Mỹ, vốn cũng không phải là một người đặc biệt nổi bật từ khi còn nhỏ. Những người bạn thời thơ ấu của ông không thể hiểu được (và không thể tin nổi) tại sao ông lại trở thành một vị tướng nổi tiếng, rồi trở thành Tổng thống Hoa Kỳ. Họ còn quen biết những người khác tài năng hơn ông, nhưng lại không bao giờ thành công được. Một trong những người bạn của ông còn bình luận: “Tại sao không phải là Jim Brown, cậu bạn sống ngay gần nhà Jackson đấy? Brown không chỉ thông minh hơn, mà còn cao to hơn nữa. Cứ bốn lần đấuvật với Jackson thì đến ba lần cậu ấy ném được Jackson ra khỏi vòng đấu. Đấy, thế mà nhìn xem bây giờ Jackson đi được đến tận đâu”.
Một người bạn khác đáp: “Tại sao lại còn có lần đấu vật thứ bốn? Chẳng phải người ta vẫn nói quá tam ba bận, thua ba lần rồi thì thôi đó sao?”.
"Chắc chắn rồi, lẽ ra là như thế, nhưng với Jackson thì không phải vậy. Cậu ấy sẽ không bao giờ thừa nhận là mình bị đánh bại đâu. Cậu ấy mà bị “ném” thì cũng không bao giờ đành chịu như thế. Jim Brown sẽ mệt sau batrận đấu, nên đến lần thứ tư, Jackson sẽ némđược Brown ra khỏi vòng đấu và trở thành người chiến thắng”.
Đúng vậy, ai cũng biết đến tính kiên định của Tổng thống Andrew Jackson. Ông sẽ không đành chịu “bị ném”. Và lòng quyết tâm đó đã giúp ông làm được rất nhiều việc trong nhiều năm liền.
Trong thực tế, cuộc sống sẽ đánh gục bạn từlần này sang lần khác. Hẳn bạn đã từng gặp trường hợp như thế, và tôi cũng vậy. Những thất bại và những lần gục ngã không “tránh” bất kỳ ai. Nhưng một số người sẽ không chấp nhận chịu “bị ném” rồi nằm luôn ở đó. Họ sẽ lại đứng dậy, phủi sạch bụi và thử lại lần nữa. Đó là những con người không thiếu lòng can đảm. Cũng là những con người không thiếu lòng tin và hy vọng.
Có thể bạn đã bị đánh gục, một hoặc nhiều lần. Bạn sẽ chịu “bị ném” và nằm yên tại chỗ,hay bạn sẽ đứng dậy và cố hết sức mình thêm một lần nữa?

Address

Hai Phong

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hãy Cứ Sống - Just Live posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category