Chuyên Trần Phú Hải Phòng Confessions

Chuyên Trần Phú Hải Phòng Confessions Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Chuyên Trần Phú Hải Phòng Confessions, Public School, Hai Phong.
(1)

Chuyên Trần Phú Hải Phòng Confessions là trang thông tin, nơi các thế hệ học sinh trường THPT Chuyên Trần Phú cũng như những độc giả quan tâm có thể gửi gắm tâm tư, tình cảm.

Hơn 1000 ngày nắng ở Thiên Thanh, mỗi người trong chúng ta đều chọn cho mình những cách rực rỡ rất khác nhau. Có người c...
10/06/2026

Hơn 1000 ngày nắng ở Thiên Thanh, mỗi người trong chúng ta đều chọn cho mình những cách rực rỡ rất khác nhau. Có người chọn toả sáng trên con đường học thuật với cơ số giải thưởng lớn nhỏ, lại có người chọn cháy hết mình với những đam mê, sở thích riêng biệt.

Nhìn lại hành trình đã qua, đôi lúc mình có chút tủi thân khi nhận ra: Bản thân chưa từng đạt bất kỳ giải thưởng học sinh giỏi nào, cũng không tham gia câu lạc bộ, càng không phải là gương mặt nổi bật trong các hoạt động ngoại khoá. Đã có lúc mình tự hỏi, vậy hơn một nghìn ngày dưới mái trường Thiên Thanh này, mình đã kịp rực rỡ chưa nhỉ?

Nếu bạn cũng từng có những hoài nghi như thế, nếu bạn cảm thấy mình chưa kịp để lại một dấu ấn hào nhoáng nào trong suốt 3 năm ở TPC... vậy thì ngày mai chính là thời khắc để bạn bước ra ánh sáng và toả sáng theo cách của riêng mình.

Sự rực rỡ không có một định nghĩa chuẩn mực nào cả. Chúng mình có thể rực rỡ bằng một số điểm cao chót vót, hoặc chỉ đơn giản là chạm tay được vào Nguyện vọng 1 mơ ước, hay là làm bài tốt hơn những gì bản thân từng kỳ vọng. Ngay cả khi chúng ta bước qua chuỗi ngày áp lực này và mỉm cười hạnh phúc, đó cũng là một cách sống vô cùng rực rỡ rồi.

Bởi vì mỗi ngôi sao trên bầu trời đều sở hữu một tần số và cách thức toả sáng khác nhau.

Ngày mai là trận chiến cuối cùng dưới danh nghĩa là một học sinh Chuyên Trần Phú. Chúc cho mọi ngôi sao, mọi vì tinh tú của TPC sẽ gom đủ những năng lượng, may mắn và ánh sáng của ba năm qua để bùng nổ theo cách rực rỡ nhất của chính mình.

Chúng ta đã cùng nhau đi dưới nắng Thiên Thanh, và ngày mai, chúng ta sẽ cùng nhau làm nên kỳ tích! Cố lên nhé TPC 236! 💙☀️


____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs

[Gửi các em 2011 - những chiến binh có hẹn với 1000 ngày nắng Thiên Thanh 🍀]"Hình dáng nỗ lực có thể hơi nhếch nhác, như...
01/06/2026

[Gửi các em 2011 - những chiến binh có hẹn với 1000 ngày nắng Thiên Thanh 🍀]

"Hình dáng nỗ lực có thể hơi nhếch nhác, nhưng chắc chắn ở phía trước, điều đang chờ các em nhất định là một kết quả rực rỡ”

Có những ngày, ta chỉ muốn gục đầu xuống bàn, khóc nấc lên vì quá áp lực.

Đó là những buổi sáng đến trường khi mặt trời chưa kịp lên cao, là những tối muộn trở về với chiếc cặp nặng trĩu trên vai. Là những trang vở dày đặc chữ viết, những đề ôn tập làm lại nhiều lần đến thuộc lòng. Và cũng là những lần nhìn điểm số chưa được như mong muốn rồi lặng lẽ tự nhủ bản thân phải cố gắng thêm thật nhiều.

Có những bữa ăn vội vì sợ muộn lịch học thêm, có những đêm cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ nhưng đèn học của em vẫn bật sáng…

Hơn ai hết, các em hiểu rằng mình đang theo đuổi điều gì.

Đó là ước mơ mà các em đã ấp ủ suốt những năm cấp hai. Ước mơ được một lần ghi danh trên giấy trúng tuyển của mái trường THPT Chuyên Trần Phú, được khoác lên mình chiếc áo xanh Thiên Thanh đầy tự hào, và được trở thành một phần của Trần Phú Chuyên.
Những ngày tháng ôn thi ấy có lẽ là quãng thời gian áp lực nhất mà 2k11 phải trải qua, nhưng cũng sẽ là những ký ức đáng nhớ nhất của tuổi học trò. Sau ngày mai thôi, các em sẽ khép lại những năm tháng cấp hai hồn nhiên, vô tư để bước sang một hành trình mới. Và rồi sẽ chẳng còn những ngày cùng nhau miệt mài ôn tập, cùng than thở vì đề khó hay những lần giận hờn vu vơ của tuổi học trò. Những rung động đầu đời trong trẻo, những tiếng cười quen thuộc nơi lớp học rồi cũng sẽ dần trở thành kỷ niệm. Tất cả từng là những điều rất đỗi bình thường, để rồi đến khi sắp phải nói lời tạm biệt mới nhận ra, đó chính là những mảnh ghép đẹp nhất của thanh xuân.
Cảm ơn các em vì đã kiên trì đến tận ngày hôm nay. Cảm ơn vì đã không bỏ cuộc, dù đã có những lúc mệt mỏi, áp lực và muốn buông xuôi tất cả. Mỗi trang sách em đã lật hôm nay, mỗi đêm em cố thêm một chút chắc chắn sẽ không bao giờ phản bội các em. Chúc các em "tương lai xán lạn, tiền đồ tựa gấm hoa", “thi cử thuận lợi, bảng vàng đề tên”, đạt được kết quả xứng đáng với tất cả những gì mình đã cố gắng.

Đôi lời gửi đến những TPCer tương lai: “Hãy bước vào phòng thi với tất cả sự tự tin mà các em có. Hãy tin vào những tháng ngày miệt mài đã qua, tin vào kiến thức mình đã tích lũy và tin vào chính bản thân mình. Dù kết quả cuối cùng ra sao, các em cũng đã rất dũng cảm và đáng tự hào khi chiến đấu hết mình cho ước mơ tuổi 15. Và biết đâu, chỉ ít ngày nữa thôi, dưới màu nắng Thiên Thanh rực rỡ, Chuyên Trần Phú sẽ gọi tên các em." 💙



____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs

18/05/2026


Gửi L – người từng là cả bầu trời của tớ.

Có những đêm rất muộn, khi mọi âm thanh đều lắng xuống, tớ lại bật một bản nhạc quen và nghĩ về cậu. Không phải để níu kéo, cũng chẳng phải để trách móc, mà chỉ để lặng lẽ chạm vào một phần ký ức đã từng rất đẹp… rồi bất giác nhận ra, hóa ra có những điều khi đã vỡ ra rồi, dù có gom lại, cũng không còn nguyên vẹn như trước nữa.

Tụi mình đã từng thân đến mức nào nhỉ?

Thân đến mức những câu chuyện vụn vặt nhất cũng trở thành điều đáng nhớ. Thân đến mức chỉ cần một cái quay sang, một cái nhíu mày, cũng đủ hiểu đối phương đang buồn hay vui. Khi ấy, tớ đã từng nghĩ, tình bạn của tụi mình sẽ giống như bầu trời - rộng lớn, bền bỉ, và chẳng điều gì có thể làm nó đổi thay.

Nhưng hóa ra, bầu trời cũng có lúc rạn mây.

Có lẽ tụi mình đã bắt đầu xa nhau từ những điều rất nhỏ - một tin nhắn trả lời chậm, một lần không còn kể cho nhau nghe những chuyện trong ngày, hay đơn giản chỉ là… cả hai đều chọn im lặng khi đáng lẽ nên nói ra. Những vết nứt ấy ban đầu chỉ là một đường mảnh, mỏng như sợi chỉ, nhưng thời gian lại giống như cơn mưa dai dẳng, cứ thế làm nó rộng ra, sâu hơn, cho đến khi tụi mình đứng ở hai phía mà không thể chạm tới nhau nữa.

Tớ đã từng giận cậu.

Giận vì cậu không hỏi han, không níu lại, không cố gắng như tớ đã mong. Nhưng rồi sau tất cả, tớ hiểu rằng… có lẽ cậu cũng đã từng chờ tớ làm điều đó. Chúng ta giống như hai người đứng ở hai đầu con đường, đều tin rằng người kia sẽ bước tới trước, để rồi cuối cùng, chẳng ai bước cả.

Đôi khi tớ tự hỏi, nếu ngày đó tụi mình nói với nhau nhiều hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác đi không? Nếu một trong hai đứa chịu mở lời trước, liệu tình bạn này có còn đủ ấm để giữ lại không? Nhưng rồi tớ nhận ra, những câu hỏi “nếu như” ấy cũng giống như cố ghép lại một chiếc gương đã vỡ-dù có ghép khéo đến đâu, những đường nứt vẫn ở đó, như một cách nhắc rằng mọi thứ đã từng không còn như cũ.

Cậu biết không, điều khiến tớ tiếc nuối nhất không phải là việc tụi mình không còn bên nhau nữa, mà là việc tụi mình đã từng có thể rất tốt… nhưng lại để vuột mất.

Tình bạn của tụi mình, với tớ, vẫn luôn là một đoạn ký ức đẹp-đẹp như một buổi chiều nắng nhạt, nơi hai đứa từng cười rất nhiều mà chẳng cần lí do. Và có lẽ, chính vì nó đã từng đẹp như thế, nên khi mất đi, nó mới đau theo một cách rất lặng lẽ.

Giờ đây, tớ không còn mong tụi mình quay lại như trước nữa. Không phải vì tớ không muốn, mà vì tớ hiểu có những thứ khi đã đi qua, điều tốt nhất ta có thể làm là giữ nó lại trong một góc yên lành của ký ức, thay vì cố kéo nó trở lại khi nó không còn thuộc về hiện tại.

Tớ chỉ mong rằng, ở một nơi nào đó trong cuộc đời cậu, khi vô tình nhớ lại, cậu cũng sẽ mỉm cười-giống như cách tớ đang cố làm bây giờ.

Cảm ơn cậu, vì đã từng là một phần không thể thay thế trong những năm tháng tuổi trẻ của tớ.

Và nếu có thể, tớ mong rằng… trong một phiên bản khác của thời gian, tụi mình đã không để lạc mất nhau.

Tạm biệt cậu – theo cách dịu dàng nhất mà tớ có thể giữ lại.
Một người đã từng rất thân với cậu.



____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs

14/05/2026


Gửi em, nàng thơ của tôi,

Có lẽ với em tôi chỉ đơn thuần là một người bạn cùng bàn năm cuối cấp nhưng với tôi em là ánh nắng ban mai tôi luôn khao khát mỗi ngày. Có lẽ em đâu ngờ cô bạn hay cười đùa cùng em trong tiết học, nắm tay em đi xuống căng tin trường hay ôm lấy em mỗi lần em chợp mắt lại dành cho em thứ tình cảm không đơn thuần là tình bạn. Giờ đây, tôi chỉ có thể đếm ngược từng ngày, từng phút được ngồi cạnh em nhưng một lời tình tôi cũng chẳng dám cất lên. Có lẽ tôi hèn nhát thật – hèn nhát vì sợ em từ chối, hay đơn giản là sợ đánh mất em, dù chỉ là với tư cách một người bạn.

Em thân mến, tôi yêu em chẳng lời nào tả xiết. Tôi luôn yêu mái tóc dài mềm mại của em mà thích thú đòi tết tóc cho em mỗi tiết văn. Tôi yêu cả đôi bàn tay mềm mại, nhỏ bé mà ấm áp của em mà luôn lén lút níu lấy mỗi lần em ngủ gục trên vai tôi khi em mệt mỏi. Tôi yêu cả đôi môi hồng của em mà chỉ có thể lặng lẽ ngắm nhìn khi em cất tiếng cười. Khi lần đầu nhận ra cảm xúc của mình, tôi đã nghĩ rằng có lẽ bản thân đã bị thôi miên bởi vẻ đẹp nữ tính, duyên dáng của em. Giờ đây, tôi nghĩ chính vì tôi yêu em mà em lại trở nên xinh đẹp đến vậy.

Ngày đầu bước vào ngôi trường này, tôi từng khao khát tìm thấy “màu nắng” của riêng mình. Và rồi em xuất hiện – nhẹ nhàng nhưng đủ để làm cả thế giới của tôi bừng sáng. Đến bây giờ, điều tôi mong mỏi chỉ là màu nắng ấy vẫn còn ở bên tôi, dù chỉ trong những tháng ngày ngắn ngủi cuối cùng của tuổi học trò. Tôi biết, rồi sẽ đến một ngày chúng ta không còn ngồi chung một bàn, không còn những buổi trưa vội vã xuống căng tin, cũng chẳng còn những lần em vô tư tựa đầu vào vai tôi mà ngủ. Mỗi người sẽ bước đi trên con đường riêng của mình, mang theo những ước mơ, hoài bão và cả những kỷ niệm không thể gọi thành tên.

Có lẽ tôi sẽ mãi giữ cho riêng mình tình cảm này – một thứ tình cảm dịu dàng, lặng lẽ nhưng cũng đủ khiến tim tôi rung động mỗi khi nhìn thấy em. Tôi không dám chắc rằng nếu nói ra, mọi thứ có còn như trước. Tôi sợ mất em, dù chỉ là mất đi tư cách một người bạn.

Nhưng nếu một ngày nào đó em vô tình đọc được những dòng này, tôi chỉ muốn em biết rằng: đã từng có một người rất yêu em – theo cách chân thành và trong trẻo nhất của tuổi trẻ. Một người luôn âm thầm đứng phía sau, nhìn em cười, nhìn em hạnh phúc, và như thế cũng đã đủ rồi.

Cảm ơn em, vì đã xuất hiện trong thanh xuân của tôi – như một vệt nắng đẹp nhất mà tôi từng có.

Thương em,
người con gái ngồi cạnh em năm ấy.


Trường mình có clb nào cho học sinh trường ngoài đăng kí không ạ?


__________________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs

02/05/2026


Cậu là tình đầu của tớ, là mối tình sâu đậm nhất tớ từng có, và là mối tình duy nhất tớ muốn có.
Tớ không hiểu tại sao tớ lại nhớ cậu nhiều đến vậy. Tớ nhớ cậu, và nhớ cả những kỷ niệm của cậu và tớ.
Có lẽ, tớ không mạnh mẽ như tớ tưởng, ít nhất với cậu.
Tớ sẽ cố gắng, vì không biết từ bao giờ cậu đã trở thành động lực của tớ. Tớ muốn làm mọi thứ vì cậu, được một lần nữa nghe cậu khen tớ.
Tớ biết, tớ đã trẻ con và bỏ lỡ cậu nhiều lần. Nhưng nếu có lần tiếp theo, tớ hứa sẽ yêu cậu trọn vẹn.
Tớ biết, tớ phải mạnh mẽ, nhưng lần này tớ yếu lòng rồi.


Em đã ngưỡng mộ môi trường học đường của mình ở đây từ lâu, em mong có thể được chủ động nhắn tin với 1 vài anh chị học hoặc cựu học sinh Chuyên Văn, Chuyên Hàn, Chuyên Hoá ạ. (Không biết các anh chị Chuyên Văn, Hàn có ai tự ôn môn của mình ở nhà mà vẫn đỗ không ạ? Nếu có mong anh chị cho em xin được liên lạc để xin cách học ạ, em cảm ơn).



____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs

03/04/2026


Cậu là cô bạn trường ngoài duy nhất khiến tớ phải bận lòng nhiều đến thế. Những kỷ niệm về cậu, dù chỉ là những lần nhìn xa hay vài tin nhắn ngắn ngủi, luôn là điều đặc biệt nhất tớ có được trong những năm cuối cấp này. Tớ rất muốn được hiểu cậu nhiều hơn, nhưng tớ chọn cách kìm lại sự yếu lòng của mình để chúng mình không bị xao nhãng trước những ngưỡng cửa quan trọng. Cậu là ký ức đẹp nhất mà tớ luôn trân trọng. Đừng lo lắng nếu đôi lúc thấy không ổn, vì tớ biết cậu kiên cường hơn cậu nghĩ nhiều. Tớ sẽ thôi không để mình xao động thêm nữa, để chúng mình cùng tiến tới phiên bản tốt hơn của chính mình.


Mọi người ơi cho em hỏi có ai có thông tin về khoản trợ cấp mà mình được kí kết trước Tết không ạ? Vì cũng 2-3 tháng rùi mà em chưa thấy thông báo đc nhận ạ.


Thấy mọi người đăng cfs, ai cũng có tình đầu tình cuối txvt vui vãi mà mãi chẳng có cái mối tình vắt vai nào... Tự dưng thấy hơi tủi thân, có thể là vì thấy mình flop quá không ai quan tâm. Xong nghĩ lại thấy cũng đáng đời thôi, tại chẳng hiểu sao cứ bị dễ tán, đùng cái thích một người được dăm bữa nửa tháng rồi lại chán, giữa chừng lại rung động với người khác.
Anyway, tớ đang cảm thấy rất ham được yêu đương nên mọi người thả in4 vào để t thử ib làm quen đi 🌞🌞🌞. Chẳng lẽ 3 năm cấp 3 lại không có dấu ấn gì thì chán lắmmmmm.



____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs

31/03/2026


"Người ta thường nói: “Tình đầu là tình đẹp nhất, vì nó thường không trọn vẹn.” Mặc dù xét theo danh nghĩa thì chúng mình là mối tình thứ hai của nhau, nhưng với tớ và cậu, cả hai đều xem đối phương là “tình đầu”. Vì chỉ khi ở bên nhau, tụi mình mới thật sự hiểu được tình yêu là gì.

Mối tình của tớ và cậu không trọn vẹn, và phần lớn là lỗi của tớ. Tớ đã không thể yêu cậu hết mình, cũng không thể trao cho cậu sự chân thành trọn vẹn như cách cậu đã dành cho tớ. Để rồi đến khi chúng ta không còn ở bên nhau nữa, tớ mới nhận ra rằng cậu đã từng vì tớ nhiều đến thế nào.

Đến bây giờ, mỗi khi có ai đó vô tình nhắc đến tên cậu, tim tớ vẫn khẽ chùng xuống. Nhưng tớ hiểu rằng mình đã phạm quá nhiều sai lầm, đã làm cậu tổn thương quá nhiều. Vì vậy, điều duy nhất tớ có thể làm bây giờ là lặng lẽ đứng từ xa, nhìn cậu sống tốt hơn từng ngày.

Tớ đã gặp đúng người, còn cậu lại gặp sai người. Có lẽ nghiệp duyên này là do tớ gây nên, để rồi cái giá tớ phải trả là đánh mất một người thật sự tốt như cậu. Giá như ngày đó tớ yêu cậu nhiều hơn một chút, thương cậu nhiều hơn một chút, và dám thay đổi vì cậu nhiều hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Nhưng cuộc đời vốn dĩ không có hai chữ “giá như”. Và cậu cũng không thể mãi bao dung cho một người cứ lặp đi lặp lại những lỗi sai như tớ.

Có lẽ điều tớ tiếc nhất không phải là việc chúng ta đã kết thúc, mà là khi còn ở bên nhau, tớ đã không biết trân trọng cậu đủ nhiều. Dù kết cục của đôi ta không trọn vẹn, tớ vẫn biết ơn vì duyên số đã đưa chúng ta gặp nhau trong những năm tháng thanh xuân. Nhờ có cậu, tớ mới hiểu tình yêu là gì, hiểu rằng tình yêu không chỉ có niềm vui mà còn có cả những nỗi đau, những bài học khiến con người ta trưởng thành hơn.

Và tớ thật lòng xin lỗi… vì đã tự tay phá vỡ tất cả những điều mà chúng ta từng cùng nhau xây dựng. Tớ nhớ cậu rất nhiều, và chính nỗi nhớ ấy cũng khiến tớ day dứt vì đã không thể trở thành một phiên bản tốt hơn khi còn ở bên cậu.

Tớ chỉ mong rằng, sau tất cả những tổn thương đã trải qua, cậu sẽ tìm lại được sự bình yên và hạnh phúc cho riêng mình. Và mong rằng cậu sẽ không vì tớ mà mất niềm tin vào tình yêu, bởi cậu xứng đáng với một tình yêu thật sự tốt đẹp."



____________
CHUYÊN TRẦN PHÚ HẢI PHÒNG CONFESSIONS
Link gửi confessions: https://bit.ly/TPCConfessions
Group thông tin: http://bit.ly/groupTPCcfs

Address

Hai Phong

Opening Hours

Monday 08:00 - 22:00
Tuesday 08:00 - 22:00
Wednesday 08:00 - 22:00
Thursday 08:00 - 22:00
Friday 08:00 - 22:00
Saturday 08:00 - 22:00
Sunday 08:00 - 22:00

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chuyên Trần Phú Hải Phòng Confessions posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Chuyên Trần Phú Hải Phòng Confessions:

Share

Category