13/03/2012
Hồi nhỏ, khi đứng trước hồ tôi vẫn thường hỏi rằng: “Ao của nhà ai mà to như vậy?”. Lúc đó, ông vẫn thường xoa đầu tôi và bảo: “ ao của “phạ” con ạ?” .
Và trong đầu tôi nghĩ: “À hóa ra là do ông trời vẽ nên nó mới đẹp như thế, tô mầu cho nó nên mới xanh như vậy”.
Lớn hơn chút, tôi thích đến hồ chỉ vì ở đấy có những quả trứng màu xanh đỏ mà tôi có thể đem về vẽ lên đó bao nhiêu kiểu mặt khóc cười...vì ở đấy tôi được đi xuồng, được nghịch nước...
Thêm mấy năm nữa, Hồ Ba bể trong tôi hiện lên bằng những nét vẽ nguệch ngoạc về những gì mà tôi vẫn thấy, những gì tôi cảm nhận được trong tâm trí của đứa bé 11 tuổi: là núi, là con thuyền độc mộc, là hòn đảo điểm xuyết trên mặt hồ mênh mông, là xanh của núi, xanh của nước, xanh thắm của bầu trời...
Khi đã lớn, tôi thích một mình vào hồ, gọi đó là “trốn tránh” cũng được mà nói là “tìm về” cũng đúng; mỗi lần đối diện với hồ tôi thấy cái gì đó thân quen, thấy cả tuổi thơ tôi ở đó, thấy yên bình lắm. Tôi thích cảm giác mình thật nhỏ bé trong cái màu xanh ngút ngàn đó, cảm giác được vỗ về, thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Khi ta thấy mệt nhoài, thấy chênh vênh...hồ làm ta thấy ấm áp, có cảm giác như không một xô bồ nào của cuộc sống có thể chạm tới nới đây.
Khi đã trưởng thành, rời quê hương đi học xa, vẫn thèm lắm nghe những câu chuyện cổ về Hồ Ba Bể của bà, thích lắm món ăn từ sản vật hồ của mẹ, vẫn muốn được nghe bố dạy về cách phân biệt những loài cá. Trải qua năm tháng, tôi thấy hồ cũng lớn lên như tôi vậy, vì giờ đây hồ đã ôm trọn cả tuổi thơ của tôi, ôm cả những kỉ niệm của một thời, ôm lấy tất cả những tình cảm đong đầy của những con người nơi đây.
Tôi chắc chắn rằng, trong mỗi người con của quê hương Bắc Kạn, trong con mắt của du khách đã từng đặt chân tới đây đều có một “Hồ Ba Bể” cho riêng mình, một Hồ Ba Bể không đơn thuần là “hồ nước xanh trong”, “hồ trên núi” mà đó là một Ba Bể tràn đầy sức sống và thân thiết đến lạ kì.
Với những tình cảm yêu mến đó, chúng tôi lập Page này, không để quảng cáo hay PR về du lịch (cho đến lúc này mục đích của page vẫn là như vậy ); chỉ là nơi để chia sẻ về “Ba Bể trong mắt bạn”, để trút vào đây những nỗi nhớ, niềm thương của đứa con xa quê, chỉ là một chút gì đó tự hào về cảnh đẹp của quê nhà. Cuộc sống vẫn thế, chúng ta được nuôi dưỡng và lớn lên trên mảnh đất của quê hương, lớn khôn rồi, đủ lớn để rời xa để làm những việc trọng đại hơn; nhưng rồi đến một lúc nào đó, bất giác chúng ta vẫn tìm về... như một thói quen, coi đó như một chỗ dựa, là nơi để tiếp thêm sức mạnh cho những bước đường sắp tới...
Trong thời gian qua, chúng tôi rất cảm ơn sự yêu mến và giúp đỡ của mọi người dành cho Page Hồ Ba Bể (Ba Be National Park); chúng tôi sẽ cố gắng tìm tòi và xây dựng page ngày một hoàn thiện hơn. Hi vọng rằng trong thời gian tới chúng tôi sẽ nhận được nhiều hơn những góp ý, chia sẻ, hiểu biết của các bạn về Hồ Ba Bể.
Xin chân thành cảm ơn♥
♥MH♥