21/08/2021
Viết cho khoảng thời gian có quá nhiều sự chia ly. Sự chia ly nào dù lặng lẽ hay ồn nào, dù yên bình hay náo nhiệt, đều mang trên mình màu trầm...
Đó là vào một ngày nắng đẹp, không quá gắt, bầu trời xanh một màu nhàn nhạt, bao la, rộng lớn, những đám mây trắng nhỏ lững lờ trôi chầm chậm. Ánh nắng chiếu lên những tán cây ánh lên một màu xanh nhè nhẹ, khung cảnh trong khuôn viên trường học rất đẹp, nhưng cũng rất mơ hồ, mơ hồ vì khi anh xuất hiện thì mọi thứ đều dường như bị anh làm cho lu mờ đi rất nhiều.
Em vốn chẳng tin vào tình yêu sét đánh vì vốn dĩ nó cũng rất hoang đường, làm sao có thể yêu một người từ cái nhìn đầu tiên? Có hàng trăm câu hỏi hiện ra trong đầu nhưng vẫn chỉ có một đáp án duy nhất: " Vì họ đẹp". Ừm, điều đó đúng, vì anh đẹp, trong mắt của em anh vẫn luôn đẹp trai nhất.
" Thích anh, vòng tám con phố vẫn là tình cờ"
Thật ra thì theo đuổi anh cũng không cần phải lòng vòng nhiều như thế, em cảm giác bản thân cũng rất có giá trị, cũng rất tự tin nên một ngày lượn qua dãy C khu anh học tầm 80 lần thôi chứ 8 lần kia không là gì cả. Chỉ nhớ rằng có một ngày nọ vì đi ngang quá nhiều nên bị một đàn anh trong lớp của anh chặn lại hỏi:
⁃ Này, em có phải thích ai đó trong lớp anh không mà sao anh thấy em hoài luôn á?
⁃ Chứ không phải anh để ý em hay gì nên mới thấy em nhiều như thế à?
⁃ Là anh thấy em mỗi lần đi ngang đều nhìn vào trong lớp anh thì có
⁃ Còn anh thì mải nhìn em đúng không?
Thật ra trước giờ em chưa từng thích ai, cũng chưa từng theo đuổi ai, lúc đó chỉ là biết được anh học ở đó nên muốn nhìn anh nhiều hơn một chút, không ngờ bị người khác phát giác. Lúc đó quả thực cảm giác như đứa trẻ ăn trộm vặt bị bắt tại trận vậy.
Sau đó, làm gì còn có sau đó, em đương nhiên không lượn lờ qua lại dãy C nữa, nhưng là ngày ngày ghé qua trang cá nhân Facebook của anh mà xem, cũng chẳng biết em lấy động lực ở đâu mà stalk nó cả một tháng trời dù nó chẳng có gì, không ảnh đại diện, không bài đăng mới, không bài chia sẻ, không story... Em tưởng đâu em tìm nhầm fb nên mới bực quá nt cho anh tin nhắn đầu tiên rằng :" Cho hỏi đây có phải fb của anh H học lớp QTDN B không ạ?"
" Anh đây"
Tim em lúc đó như rớt cái bụp cùng với cái đt rơi từ trên tay em xuống con gấu bông đang ngồi trong lòng em lúc đó vậy, cảm giác đó, chỉ thua trúng vé số một tí xíu thôi đó, em thề.
Hoá ra anh không nhạt nhẽo như cái fb để trống của anh, hoá ra anh cũng biết rằng em là cô gái hay kiếm cớ đi ngang qua lớp của anh, hoá ra người chặn em hôm đó hỏi là bạn thân của anh... Có rất nhiều điều cứ tưởng như trong truyện hoá thành sự thật và cũng không lâu sau đó em hoá thành người yêu của anh hehe.
Chuyện tình cảm đến cũng theo dự tính của 2 đứa nên không ai bất ngờ lắm, chỉ có một điều bất ngờ nhất đó là cả 2 đều là tình đầu của nhau. Do là lần đầu nên chúng ta vấp phải rất nhiều lỗi lầm từ nhỏ đến lớn trong tình yêu, từ những cuộc cãi nhau vì sở thích bé tẹo, cho đến những ngày giận nhau đến nỗi đi vào im lặng, bế tắc do sự vô tâm, hợt đến từ 1 trong 2 đứa.
Đã có rất nhiều lần cả 2 cùng im lặng suy nghĩ, cùng nhận sai, cùng tha thứ... và cùng nhau hạnh phúc. Em là một cô gái lề mề trong chuyện tình cảm lẫn trên thực tế, anh tỏ tình cũng phải đợi em 30s suy nghĩ, anh nói muốn đưa em đi ra bờ kè hóng mát cũng phải đợi em 3 tiếng chuẩn bị, anh hỏi em muốn ăn gì em nghĩ 3 ngày chưa xong, anh nói muốn đi đâu đó mừng anni cùng em em mất 3 tháng để chuẩn bị.... Mặc dù đợi em từ những việc nhỏ nhất tới những chuyện lớn hơn, dù những ngày mưa hay nắng dưới nhà, mỗi lần em chạy ra đều thấy anh đang đứng đó mỉm cười với em, em liền xin lỗi rối rít nhưng chưa một lần anh cáu giận, thay vào đó anh chỉ nhẹ nhàng hỏi em có còn quên gì nữa không? Chúng ta cùng đi thôi nhé?
" Anh đợi em cả cuộc đời cũng được, em cũng muốn đi cùng anh cả đời này"
Thật ra thì không có gì là tồn tại mãi mãi, tình yêu đẹp như thế nào thì cũng có sự chia ly, ta không thể cho rằng chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi hay biến mất cùng nhau được, ở đâu đó vẫn còn người ở lại và người ra đi.... Em từng nghĩ đến việc em và anh không còn là của nhau hoặc không ở bên nhau nữa, vì điều đó cũng có thể xảy ra nên em chọn trân trọng hiện tại, nghĩa là giây phút nào ở bên anh em sẽ yêu hết mình, dành trọ tình cảm này cho anh, để đến lúc nếu chúng ta kết thúc, em cũng không còn gì hối tiếc cho đoạn tình cảm này, vì em đã hết mình rồi.
Có cho em một cái đầu đạo diễn, cho em coi tất cả các bộ phim tình cảm buồn em cũng không có thể nghĩ rằng em và anh sẽ là trường hợp đó, một sự chia ly đầy ngỡ ngàng, đau khổ nhưng là biết trước.
Một khoảng thời gian, anh trở nên yếu hơn rất nhiều, mọi người và anh đều nghĩ do anh học 2 văn bằng cùng lúc nên mới bị mệt, nhưng em vẫn cảm thấy không đúng lắm, vì anh còn quá trẻ, cũng không thể gọi là lao lực đến như vậy được, hơn nữa anh học rất giỏi, đầu óc thông minh, nên chuyện anh học mệt nghe cũng hơi vô lý nên em mới kêu anh thử đi khám tổng quát một lần, em đi cùng anh.
Lúc đó em chỉ nghĩ đơn thuần là có thể anh bị thiếu chất hay gì đó, nhưng lúc bác sĩ nói chuyện khá nghiêm trọng, kêu rằng có thể anh bị ung thư, cần kiểm tra kĩ hơn để xem xét...
Trong ánh mắt của em suy sụp 1 thì có lẽ anh suy sụp gấp 10 lần.
Sau ngày hôm đó, anh phải nhập viện gấp, vì giai đoạn 3 rồi, mọi thứ đến quá là nhanh khiến em bị sốc tâm lý, cả ngày cứ thơ thẩn từ nhà đến trường, rồi lại đến bệnh viện. Cơ thể anh từ lúc nhập viện cũng bị suy yếu thấy rõ, có lẽ cũng do một phần tinh thần suy sụp, mọi người vào thăm hỏi anh rất nhiều, ai cũng tươi cười nói không sao cả, rồi khi đóng cửa lại thì đều rơi nước mắt.
Anh bắt đầu sụt cân chóng mặt, tóc cũng rụng dần mòn sau những đợt hoá trị, mỗi lần nhìn anh đau đớn em xót lắm, nhưng nhìn anh cố tươi cười nói rằng không sao cả, em cũng nuốt ngược nước mắt vào trong mà cười lại với anh, khen rằng anh vẫn đẹp trai nhất, phong độ nhất. Em từng nói rằng em ghét mấy người sống mà diễn viên lắm, nhưng bây giờ em lại diễn giỏi hơn ai hết.
Sau một tháng nhập viện, kết quả cũng không được khả quan lắm, đêm nào em cũng rửa mặt bằng nước mắt, em khóc bù lại cho cả một ngày dài nín nhịn, cho cả một chuyện tình sắp kết thúc.
Có một lần nằm hờ trong lòng anh, nghe nhịp tim của anh, ngửi lấy mùi cơ thể anh pha chút mùi thuốc, lòng em chua chát gì đâu, chỉ là lúc đó anh dùng lấy bàn tay cùng chút sức lực yếu ớt xoa lấy đầu em, nhẹ như không, anh hỏi em rằng " Có phải lần đầu nhìn thấy anh liền thích anh liền đúng không? Do anh quá đẹp trai đúng không?"
Em chẳng hiểu anh lấy đâu ra nhiều hơi sức để hỏi câu vớ vẩn như thế, nhưng vẫn bật dậy phản ứng lại " Đúng thế, bây giờ em vẫn thấy anh rất đẹp trai, anh may mắn lắm mới trúng mắt xanh của em đấy."
Anh nằm đó mỉm cười, bàn tay xoa đầu em cũng bị động tác của em làm cho đang lơ lửng ở không trung, em liền nắm lấy nó, cảm nhận được hơi ấm từ em, anh không dám nhìn vào mắt em mà nhìn ra hướng cửa sổ, nơi bầu trời xanh đầy màu của hi vọng mà nói:" Lần đầu nhìn thấy em, anh cũng đã thích em, vì em rất xinh đẹp".
Đây là lần đầu tiên em và anh khen nhau một cách chân thành nhất, bởi vì bình thường em sẽ chê anh xấu chó, còn anh nói em chẳng xinh gì cả, chỉ vừa đủ gu anh thôi... Em nghĩ đáng ra khi chúng ta thật lòng thú nhận với nhau thế này thì chắc cả 2 sẽ phải cười một trận to ơi là to chứ nhỉ, ấy thế mà em và anh chỉ cùng nhìn về một bầu trời, không ngừng rơi nước mắt.
23/07....
Lúc này đã là hơn 2 tháng anh nhập viện, kết quả vẫn không khả quan hơn, thậm chí cũng đã di căn rồi.
Em nhớ rất rõ, khi đó đang là giờ ra chơi, em nhận được một cuộc điện thoại, không thể nhận ra được giọng ai sau khi nghe câu nói " T nguy kịch lắm rồi, con tranh thủ ghé qua gặp lần cuối...". Phải nói sao nhỉ, dù em biết hi vọng về một tương lai tốt đẹp có đủ anh và em đối với chúng ta bây giờ quá là xa xỉ, em chưa từng dám hi vọng nhiều thế, chỉ mong từng ngày trôi qua, kết quả khả quan hơn một chút, cũng là không được, do em tham lam quá sao?
Em chạy vội về nhà, tới trước cửa đã thấy ba mẹ em đứng chờ, ba mẹ nói em lên xe đi luôn, nhưng em không chịu, em nói ba mẹ đợi em trang điểm đã. Mẹ theo em vào nhà, hỏi em có ổn không, nhưng em chỉ trả lời với mẹ rằng:" Không sao đâu mẹ, anh ấy vẫn luôn đợi con được, lần này cũng sẽ được thôi, vì là lần cuối rồi, anh ấy sẽ không còn cơ hội đợi con nữa đâu". Em chọn một chiếc váy trắng vì anh nói rằng anh thích màu trắng, em chọn make up giống cái ngày anni 1 năm anh đã khen em rằng nay em make xịn đó, chỉ có điều lúc đánh mascara em thực sự không làm được vì tay em lúc này đã run lắm rồi. Vừa đi xong đôi giày bệt thì em lại nhận được một cuộc điện thoại từ mẹ anh, mẹ anh nói:" Con xong chưa, T đang đợi mỗi con thôi đó". Khoảnh khắc đó nước mắt em trực trào, em k thể nói bất cứ lời nào ra khỏi cổ họng, dường như mẹ anh cũng cảm nhận được nên bác cũng nói thêm:
- Đi từ từ thôi con nhé, T đợi con được.
Đoạn đường từ nhà em đến bệnh viện nơi anh nằm thực sự cũng không xa lắm, trên đường đến đó em trở nên trống rỗng, gặp anh rồi em sẽ nói gì đây, xin lỗi? hay là oán trách, hay có thể không tới được không, chí ít em không đến thì anh vẫn sẽ vì đợi em mà trụ thêm được một chút không?
Cuối cùng thì điều gì đến cũng phải đến, em cũng phải đối diện với anh thôi, tình yêu đầu của em, anh vẫn rực sáng như ngày đầu anh lướt qua em ở khuôn viên trường học vậy, chỉ có điều lúc này trông anh đã rất mệt mỏi rồi, thấy em tới ánh mắt anh liền nheo lại, miệng khẽ mỉm cười, anh vươn tay lên em liền cầm lấy áp nó vào mặt em, khoảnh khắc đó bàn tay anh cũng dần không còn sức lực nữa, mắt anh cũng theo đó mà mắt lại, cuối cùng, anh đã thực hiện lời anh nói, sẽ đợi em cả đời của anh rồi.
Sự chia ly này, dù đã có chuẩn bị, hợp tác giữa anh và em, nhưng khi nó xảy ra, vẫn có thể lấy đi một nửa linh hồn của em đi, thật tốt vì trong khoảng thời gian yêu anh, em vẫn yêu anh hết mình, và trong khoảnh khắc đó, em vẫn xinh đẹp nhất, em không còn gì hối tiếc, hi vọng anh cũng sẽ đừng cảm thấy có lỗi khi rời bỏ em sớm như vậy, cảm ơn vì đã xuất hiện và chúc anh kiếp sau vẫn có thể yêu em từ cái nhìn đầu và chờ em cả cuộc đời của anh.