06/05/2014
Hôm nay đọc trên Page Kí ức yêu thương có một đoạn thế này khiến mình cứ suy nghĩ mãi trong buổi đi dạo lúc chiều tối nay:
"Điều tệ hại nhất xảy ra là khi hai người đã từng yêu nhau, khóc vì nhau, cười vì nhau, ngủ với nhau, lại gặp nhau rồi chào nhau như chẳng có chút mối liên hệ nào hết. Nó như đã đứt một cách phũ phàng, không dấu vết...Chẳng phải là do họ đã vô tình sao? Vô tình đánh mất điều quý giá hơn cả yêu thương - Đó là sự gắn kết".
Gần bốn tháng trước mình còn vật vã với nỗi đau khi phải từ bỏ và buông tay một người, lúc đó nước mắt ngày nào cũng chảy ngược vào tim. Cả hai đều vùng vẫy để thoát khỏi cạm bẫy yêu thương, để kịp rời xa nhau trước khi làm tổn thương nhau và tổn thương người khác. Những tưởng sẽ rời được nhau nhưng sự trớ trêu của cuộc sống đã để mình và người ta "gặp lại" trên một đoạn đường mà cả hai "phải" cùng nhau đi tiếp mà chẳng phải vì nhau. Người ta nói hãy xem đó như một phần của số phận. Ừ, mình cũng nghĩ vậy và bình thản để những nồng nàn cảm xúc trôi đi.
Nhưng hôm nay nhìn lại, mới chợt nhận ra: Hình như mình là người dễ nhớ và dễ quên. Khi yêu thì yêu đến vô cùng và sẵn sàng sống hết mình cho những ngày yêu thương đó, nhưng khi nhận ra rằng thực ra nó không còn xứng đáng nữa thì lại dửng dưng một cách đến lạnh lùng. Điều đó tốt hay không thì đến giờ mình cũng không biết nữa, nhưng đến giờ phút này vẫn nghĩ, đó là cách duy nhất để mình thoát ra khỏi cái bóng của quá khứ và sống trọn vẹn hơn với cuộc sống sau này. Kí ức vẫn đẹp, hoàng hôn vẫn nồng nàn, nhưng ngày hôm qua thì vẫn chỉ mãi là ngày hôm qua. Và mình, dẫu có lúc từng rất yếu đuối và mong manh thì cũng vẫn thấy trái tim đủ rạo rực niềm tin để vịn vào ngày mai và sống...