Oxford thương yêu

Oxford thương yêu Oxford Thương Yêu - Dương Thụy

29/11/2020


👍🏻ngon nè
31/10/2020

👍🏻ngon nè

Bánh này ngon lắm nè ❤️
30/10/2020

Bánh này ngon lắm nè ❤️

Một tình yêu thật đẹp!! ❤️❤️❤️"...Kim lật đật thay đồ, mang giày và chỉ kịp cột tóc nhỏng đuôi ngựa rồi vội vã chạy xuốn...
27/11/2019

Một tình yêu thật đẹp!! ❤️❤️❤️
"...Kim lật đật thay đồ, mang giày và chỉ kịp cột tóc nhỏng đuôi ngựa rồi vội vã chạy xuống lầu. Mauricio đụng Kim ở cầu thang, nhìn cô say đắm và lộ liễu cầm tay cô hôn: “Em đi đâu chơi hả? Anh thấy Fernando dở người của em ở dưới xe. Em đi với anh ta hả? Không phải tối qua anh ta cho em “leo cây” sao?”. Kim lúng túng không biết nói sao, cuối cùng cô cũng đủ thông minh để bịa “Fernando bắt em... vô thư viện! Em sắp nộp đề cương cho giáo sư mà! Em không đi anh ta dám... giết em lắm!” rồi ba chân bốn cẳng chạy tiếp xuống cầu thang. Mauricio nói với theo: “Hãy nhớ anh luôn chờ em! Anh luôn sẵn sàng bất cứ khi nào em cần!”. Dù biết Mauricio khá bẻm mép nhưng Kim thấy “có giá” hẳn khi nghe anh chàng Nam Mỹ gào lên như thế. Anh ta luôn sẵn sàng bất cứ khi nào cô muốn đi khiêu vũ hay dạo phố nhưng chắc chắn không thể cùng cô vào thư viện rồi. Kim chui vô xe Fernando vừa kịp lúc anh đang nổ máy sắp chạy đến nơi. Trời hôm nay quả rất đẹp. Nắng vàng nhạt dịu dàng, mây xanh ngát trong lành, hoa lá phất phơ nhè nhẹ trong làn gió sớm. - Mình đi thư viện chừng nào thì về? - Kim hỏi, giọng phấn khích và vui vẻ khác thường.
Fernando ngạc nhiên:

- Sao? Em muốn đi thư viện hả?
- À không - Kim cười lắc đầu, anh chàng Mauricio ám ảnh cô thật rồi - Tại em không tưởng tượng nổi anh có thể chở em đi đâu ngoài thư viện? Fernando cười lớn:
- Em vô duyên quá! Thôi được rồi, anh chiều em đây, chúng ta sẽ đi thư viện! Không tin Fernando nói thật nhưng quả là xe đang chạy lên hướng thư viện. Kim cố nén không hỏi thêm nhưng khi xe gần quẹo vô ngã thư viện, cô gào lên “Không!” nghe thê thảm đến mức Fernando giật mình suýt lạc tay lái làm xe loạng choạng nghiêng sang một bên. Kim ngã chúi sang phía Fernando và nhìn anh bằng cặp mắt vô cùng bất mãn. “Sao vậy? Không thích hả? - Fernando vẫn trêu - Không thích thì thôi, quẹo ra. Làm gì la nghe kinh khủng như sắp bị ai giết đến nơi!”. Đúng lúc Fernando cho xe quay ngược lại, hai người nhìn thấy xe giáo sư Baddley chạy vô. Ông mở kính xe nhìn họ ngạc nhiên: “Hai em đi đâu đây? Sao đã vào thư viện rồi còn quẹo ra?”. Lần đầu tiên Kim thấy Fernando lúng túng, anh ấp úng, mặt đỏ bừng và không thốt nổi nên lời. Kim bình tĩnh hơn, cô trả lời giáo sư: “Em năn nỉ anh ta cho em thoát khỏi thư viện một buổi sáng này. Trời đẹp quá mà thầy! Thầy cũng vào thư viện sáng cuối tuần sao?”. Baddley gật đầu: “Tôi có việc cần tra cứu. Tôi làm gì có ngày cuối tuần. Thôi hai em đi chơi đi! Đi vui vẻ nhé! Ráng tận hưởng ngày đẹp trời này!”. Giáo sư đã chạy xe đi khá xa mà Fernando vẫn bần thần. Kim hỏi: “Anh sao vậy? Làm gì thấy Baddley như thấy hung thần?”. Fernando đỏ mặt: “Chết anh rồi! Thầy bắt gặp rồi!”. Kim không hiểu bắt gặp cái gì. Fernando vẫn đỏ bừng mặt, anh quay sang nhìn vào mắt Kim: “Thầy bắt gặp anh và em đi quá giới hạn... cái thư viện rồi!”. Kim bật cười: “Đồ vô duyên!”. Cô ngạc nhiên nhận ra trong chuyện làm việc Fernando cao ngạo bao nhiêu, thì lại lúng túng bấy nhiêu trong chuyện tình cảm. Kim thì khác, cô vô cùng tự tin trước các chàng trai, dù đó là những người con trai Việt Nam hiền lành, những anh bạn da đen nồng nhiệt, những cậu da trắng xinh trai hay như anh chàng Mauricio Nam Mỹ mồm mép. Kim hiếm khi lúng túng khi nhận những ánh mắt ngưỡng mộ hay tràn đầy tình cảm của phái nam. Cô cảm nhận những ánh mắt đó một cách thoải mái, đôi khi vui vẻ, lắm lúc xúc động, nhưng chưa bao giờ đỏ mặt e thẹn hay cúi đầu lãng tránh. “Nhìn anh “ngộ” thật đó - Kim trêu lại Fernando - Nếu ngại giáo sư

Baddley trách, anh cứ đổ thừa chính em là người “dụ dỗ” anh. Anh nói với thầy là
“Kim bắt phải vô rừng hái hoa bắt bướm với cô ta, nếu không cô ta “đình công” không chịu cho “đàn áp” nữa!”....

(Trích Chương 5: Vượt quá giới hạn thư viện - Oxford thương Yêu - Dương Thụy)

Gần đây Ad có đọc sách "Tắm heo & tắm tiên" của tác giả Dương Thụy (đọc lần 2). Sách tập hợp nhiều bài viết chia sẻ kinh...
24/12/2018

Gần đây Ad có đọc sách "Tắm heo & tắm tiên" của tác giả Dương Thụy (đọc lần 2). Sách tập hợp nhiều bài viết chia sẻ kinh nghiệm sống và học tập của chị dành cho lứa tuổi 20. Tuy đã qua lứa tuổi này rồi nhưng Ad thấy những chia sẻ của chị rất bổ ích và cần thiết. Ít nhiều gì thì các bạn cũng sẽ rút ra được cho mình bài học quý báu của người đi trước. Các bạn hãy tìm đọc thử nhé.

Wish you all a merry Chirstmas!!!

27/11/2018

27/11/2018

Kim cũng đã có chút cảm tình với Fernando từ mùa đông năm ấy

24/12/2017

"...Họ nâng ly chúc mừng,chưa kịp uống thì chuông cửa reo. "Ai mà vô duyên quá không biết?- Mauricio nổi quạu- Hết lúc rồi hay sao?". Kim cười rồi chạy ra mở cửa. Cô gần như ngất xỉu khi nhìn thấy một vị khách bất ngờ. Anh đang rét mướt, không đội mũ nên những bông tuyết trắng vẫn còn bám đầy tóc và phủ kín chiếc áo khoác ngoài màu đêm đen. Người khách nhìn Kim mặt tái mét, mỉm cười tự chủ:

- Xin lỗi vì sự đường đột! Nhưng tôi là một lữ khách bị lạc đường. Đêm đông không có chỗ trú, xin cảm phiền cho tôi ghé vào sưởi ấm một chút rồi sẽ đi ngay. Không dám làm phiền gia chủ!

- Ai mà "cải lương" quá vậy?- Mauricio đi ra lèm bèm rồi đột ngột thốt lên một câu "cải lương" hơn gấp bội- Lạy chúa tôi! Sao cứ ám ảnh cuộc đời cô đơn thiếu may mắn, buồn nhiều hơn vui của một thằng trai tơ như tôi mãi vậy nè!

Không thể để người khách đứng mãi nơi bậc cửa và gió lạnh đã tràn vào phòng, Mauricio đưa tay mời "Thôi vô đi!" rồi quay vào bàn uống một hơi mấy ly rượu đến mức mặt đỏ hồng mới quay sang khách: "Quên! Mời anh uống vài ly cho đỡ rét!". Người khách không màu mè nói "Cảm ơn!" rồi uống cạn ly rượu. Lúc này anh mới từ từ cởi áo khoác ra. Những bông tuyết li ti rơi đầy xuống sàn nhà. Mauricio đến phiên mình lại mặc áo khoác vô, uống thếm vài ngụm rượu nữa rồi đến ôm hôn chủ nhà: "Dù gì cũng cảm ơn! Thôi đợi dịp khác anh sẽ ăn đồ em nấu!". Kim đứng đực ra không có phản ứng nào, ngay cả khi Mauricio mở cửa, nhìn do dự ra ngoài trời đêm: "Lạy chúa tôi! Rét đến mức này mà phải ra đường thì chết sướng hơn! Sao uống một đống rượu mà không có can đảm thêm tí nào hết vậy nè!". Mauricio đóng sầm cửa đi rồi, người khách trở nên dạn dĩ hơn, anh ngồi xuống bàn nhìn đồ ăn thơm phức , cười buồn:

- Ra em cũng biết nấu ăn, đồ ăn Việt Nam hẳn hoi, vậy mà chưa bao giờ thấy em chịu khó nấu mời tôi một bữa! Thôi ngồi xuống ăn chung đi! Khách của em dù sao cũng bỏ đi rồi! Tôi thế chỗ đỡ vậy!

- Tại anh đó!- Kim thốt lên trach móc không hẳn vì Mauricio đã tự động rút lui.

- Chết rồi! Anh ta vôi đến mức bỏ quên quà Giáng sinh lại- Người khách cả cười nhìn giấy gói quà trên bàn rồi lại cầm cái quần bơi lên- Dạo này chắc trình độ bơi lội của hai người tăng đáng kể!

- Đương nhiên!- Kim tự động khai!- Tuần nào cũng đi!

Khách nhìn chai rượu và hai cái ly cùng giá đèn cầy, có vẻ cay đắng:

- Tiệc Giáng sinh dành cho hai người, lãng mạn thật! Tôi xuất hiện không đúng lúc rồi phải không?
- Chứ còn gì nữa!- Kim trả lời như cái máy, cô có cảm giác mình đang bị thôi miên.

Người khách nhìn Kim chăm chú bằng một đôi mắt cháy bỏng đến mức cô có cảm giác anh đang thiêu đốt mình. Kim cũng giương mắt nhìn lại, đầy trách móc lẫn mừng vui. Fernando đang ngồi trước mặt cô, tưởng rất gần mà vô cùng xa cách. Anh có vẻ già dặn và phong trần hơn dù đôi mắt vẫn rất sáng và nụ cười giễu cợt trên môi. Hai người ngồi yên nhìn nhau không động đậy mãi đến lúc chuông nhà thờ gần đó vang lên. Kim giật mình đứng dậy, thở dài:

- Anh đi đâu đây?

- Sao em ăn mặc gợi cảm quá?- Fernando hỏi lại vẻ không vui- Chưa bao giờ anh thấy em sexy đến như vậy!

- Em không cố ý!- Kim nhìn xuống cái cổ áo rộng quá "khiêu khích" của mình rồi vội lấy cái khăn ăn phủ lên- Rốt cuộc thì anh đi đâu đây?
Fernando nhún vai:

- Thì anh nói rồi! Anh bị lạc đường trong lúc tìm nhà người yêu. Ngày trước cô ta ở khu học xá trên đường Woodstock nhưng bây giờ đã dọn đi đâu mất hút rồi. Hẳn cô ta cố tình xoá hết dấu vết của mình cho đừng gặp lại "cố nhân". Thất vọng, đói rét, chồn chân mỏi gối, đi ngang qua nhà em thấy ấm cúng quá anh cầm lòng không đậu xin vào sưởi ấm một chút. Ai ngờ làm hỏng mất một bữa tối hạnh phúc của hai người.

Nói xong Fernando đứng dậy khoác áo vội vã , nghẹn giọng : "Thôi xin lỗi, anh không làm phiền em nữa đâu, để anh đi gọi Mauricio quay lại!" rồi định mở cửa bỏ đi. Kim kéo tat Fernando lại, nói chậm rãi bằng một giọng run run nhưng dứt khoát: "Anh mà bước ra khỏi đây thì đừng bao giờ nhìn mặt em nữa!". Fernando nhìn cô chăm chú. Phút chốc những nhớ nhung, giận hờn, ghen tuông chợt vỡ oà, anh ôm ghì lấy Kim rồi hối hả hôn lên môi cô với tất cả tình yêu nồng cháy bị dồn nén bấy lâu nay. Kim để mình bị Fernando cuốn vào vòng xoáy yêu thương cuồng nhiệt mà ngỡ ngàng nhận ra họ chưa bao giờ lạc mất. Niềm hạnh phúc tìm lại một nửa của mình còn mãnh liệt hơn lần đầu tiên thuộc về nhau. Kim nghe những ngọn nến cháy lách tách, mùi sáp thơm dịu ngọt và vị rượu chát nồng nàn còn đọng lại trên môi Fernando. Anh cảm nhận hơi nóng từ cô khao khát toả ra, tay cô ghì lấy ráo riết, mái tóc đen xoã tung ngập tràn mùi oải hương quyến rũ. Hai người thấy mình đang tan chảy và nhanh chóng hoà vào nhau trọn vẹn. Tuyết bên ngoài vẫn tiếp tục rơi, phủ trắng những tháp chuông giáo đường bình yên..."
(Trích chương 10 - Người khách đêm Giáng Sinh - Oxford Thương Yêu - Dương Thụy)
Chúc mọi người giáng sinh an lành nhé!!!!🌲🌲🌲☃️☃️☃️☃️

Dưới đây là trang web của tác giả Dương Thụy.Các bạn vào xem thêm thông tin tác giả và các sách thú vị khác nhé. :Dhttp:...
27/11/2017

Dưới đây là trang web của tác giả Dương Thụy.
Các bạn vào xem thêm thông tin tác giả và các sách thú vị khác nhé. :D
http://www.duongthuy.net/index.php

Address

Oxford

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Oxford thương yêu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category